Đại trưởng lão với thân áo xám tung bay theo gió, khuôn mặt gầy gò, mái tóc phất phơ, vóc người cao to đứng sừng sững nơi ấy, kỳ thực cũng rất là bình thường chứ không hề ép người chút nào.
Nhưng, tất cả mọi người đều cảm giác được, người này với hơi thở đè ép núi sông, nhìn xuống khắp cửu Thiên, tuyệt không thể chọc giận hắn, nếu không chắc chắn sẽ có tai ương ngập trời.
Đây là một loại cảnh giác và cũng là một trực giác theo bản năng, là sự kiêng kỵ của tất cả cao thủ ở nơi này, thậm chí có thể nói là sợ hãi, khi đối mặt với Đại trưởng lão thì trong lòng không cách nào yên bình được.
Nói thì cũng rất là kỳ quái, vẻ mặt của Đại trưởng lão rất bình thản, không hề vui cũng chẳng hề buồn thế nhưng loại lực uy h**p không tiếng động, không hình thù, loại lực uy h**p từ bên trong này lại làm không ít người run rẩy.
"Hóa ra là tiền bối." Người vừa quát hỏi của Vương gia lúc nãy chợt ngượng ngùng nói, hắn không còn dám cứng rắn, không còn dám hùng hổ dọa người như trước nữa.
Trước đây không lâu người này cùng với tộc nhân của mình có ý đồ với Thạch Hạo, muốn hắn phải giao ra Thiên Giác nghĩ nhỏ màu vàng, nhưng lúc nhìn thấy vị Đại trưởng lão này thì liền bỏ ngay ý định.
Khi đối mặt với người này, dõi mắt khắp cửu Thiên thập Địa có mấy ai không kiêng kỵ? Ngay cả mời ra những người có tuổi tác cực cao trong tộc thì hơn phân nửa cũng như vậy, chỉ có vị "tổ tông" không biết còn sống hay đã mất kia xuất hiện thì Vương gia mới có đủ tự tin để chống lại.
Đại trưởng lão lạnh lùng liếc nhìn hắn một cái chứ không nói gì, lập tức khiến người của Vương gia này chợt rùng mình.
"Đã nhiều năm không gặp, tinh thần của đạo huynh vẫn khỏe mạnh phi thường, phong thái còn hơn năm xưa nữa nhen." Một ông lão của Phong tộc mở lời, hắn có thân phận vô cùng cao, là một vị nguyên lão của tộc này.
Đại trưởng lão chỉ gật đầu đáp lại, lúc nãy mặc dù hắn tỏ vẻ tức giận với tộc này thế nhưng khi đối mặt với người có bối phận không thấp thì cũng không thể lạnh nhạt quá mức được
"Đại trưởng lão quả thật đã dạy dỗ nên một đệ tử cực giỏi, tuổi tác không lớn nhưng lại kinh tài tuyệt diễm, ngạo thị đông đảo tiên hiền cổ đại!" Từ Minh Hiên, người thống trị của Hoàng triều Trường Sinh đồng thời cũng là phụ thân của Yêu Nguyệt công chúa lên tiếng.
Hắn với một thân hoàng bào màu vàng có thêu chân long, kim quang lấp lánh, đầu đội vương miện, uy nghiêm vô cùng, đây là một tu sĩ hết sức mạnh mẽ, tuy rằng tuổi đã rất lớn thế nhưng lại rất trẻ trung, tuổi độ trung niên, tinh lực cường thịnh.
Tất cả mọi người đều biết, ở rất nhiều vạn năm trước thì người này đã thành tựu địa vị chí tôn, thực lực sâu không lường được, là một trong những sinh linh có quyền thế to lớn nhất ở trên cửu Thiên thập Địa này.
Ít nhất là ở bề ngoài như thế, lão Hoàng chủ đã thoái ẩn của tộc này vô cùng coi trọng hắn, đã giao mọi quyền lực vào trong tay người này, mặc cho hắn xử lý các đại sự.
Ai cũng không nghĩ tới, thân là người thống trị của Hoàng triều Trường Sinh, Hoàng chủ Từ Minh Hiên cũng xuất hiện, hơn nữa còn mở lời lấy lòng với Đại trưởng lão nữa chứ.
Là muốn kết minh ư?
Nên biết, Hoàng triều này và Vương gia kia không hề hòa hợp với nhau, vẫn luôn minh tranh ám đấu, nếu không thì Yêu Nguyệt công chúa sao lại chống đối đầy gay gắt với Vương Hi lúc ở Thư viện Thiên Thần chứ.