Trên mặt đất tụ tập rất nhiều người, hầu như đều tới từ Tiên viện, Thánh viện, còn về đệ tử của Thư viện Thiên Thần thì gần như là rất ít, vả lại còn bị bài xích đẩy ở phía sau.
Lúc này, Thạch Hạo dẫn theo Kiến nhỏ tiến lên mặt đất liền thu hút sự chú ý của muôn người, ai cũng nhìn chằm chằm lối ra của ao bùn, vô cùng quan tâm với chuyện bên dưới.
Hoang ra rồi!
Hắn đã đạt được gì ở trong động phủ bên dưới kia? Đây là vấn đề mà rất nhiều người đang quan tâm, hơn nữa, vì sao hắn lại lên sớm như vậy, còn những người khác đâu?
"Hoang là người đầu tiên đi ra, có thu hoạch vô cùng lớn hay là đã phát sinh biến cố nào đó, những người còn lại có phải đã gặp nạn rồi hay không?"
Không ít người trở nên căng thẳng thì thầm nơi ấy, ngay cả một vài lão quái vật của ba thư viện lớn cũng lộ vẻ nghiêm túc, tuy rằng có vài nhân vật thuộc cấp độ hóa thạch sống đi xuống dưới ao bùn rồi thế nhưng lúc này vẫn còn chưa lên.
"Hả? Hắn dẫn theo một sinh linh kìa!" Một ông lão của Tiên viện chợt nhíu mắt lại nhìn chằm chằm nơi bả vai của Thạch Hạo, bên trên có một điểm vàng óng ánh, nếu không quan sát kỹ thì không cách nào nhận ra được.
Thế nhưng, với cảnh giới mạnh mẽ như bọn họ thì hoàn toàn có thể cảm ứng được, sinh linh kia tuy rằng rất nhỏ, dài chưa tới một tấc thế nhưng lại ẩn chứa tinh lực vô cùng khủng khiếp, một khi bạo phát thì sẽ rất kinh người.
"Một con kiến!" Một vị trưởng lão của Thư viện Thiên Thần nói nhỏ, trên mặt lộ vẻ ngạc nhiên, lập tức hắn nghĩ ngay tới Đại trưởng lão.
Mấy năm trước, Đại trưởng lão ngày nào cũng ngồi nơi đây thả cần hòng câu một sinh vật nào đó, chẳng lẽ lại là thứ này?
"Khó mà tin được, sinh linh ấy lại là một con kiến?" Vị trưởng lão kia thì thầm.
Nhưng, khi lọt vào tai của mọi người thì hoàn toàn khác biệt, tựa như là sấm nổ bên tai vậy.
Bởi vì, Đại trưởng lão trấn thủ quanh năm ở nơi này và thi thoảng sẽ thả câu, đây cũng không phải là chuyện bí mật gì, rất nhiều người đều biết bên trong Tiên phủ dưới lòng đất kia có sinh sống một sinh linh nào đó.
Trong giây lát, mọi người liền nghĩ tới rất nhiều chuyện, suy tư không ngừng bay bổng!
Có thể đứng ở nơi này thì đều là thiên tài cả, nếu không làm sao có thể gia nhập Tiên viện, Thánh viện? Vì vậy, không có ai là người ngu dốt, đầu tiên sẽ nghĩ ngay tới những chuyện kinh người!
"Thiên Giác nghĩ!"
Rốt cuộc cũng có người nói ra ba chữ này, lập tức tựa như là một khối thiên thạch bị quăng mạnh vào trong biển rộng và dẫn tới sóng thần dữ dội!
Không sai, rất nhiều người đều suy đoán như vậy, sinh vật bước ra từ trong động phủ Tiên vương thì làm sao sẽ là thứ phàm tục chứ?!
Từ xưa tới nay, hình thể giống như kiến cộng với việc trời phú sức chiến đấu vô địch thì chỉ có đúng một chủng tộc, chính là Thiên Giác nghĩ!
"Trời ơi!"
Vào lúc này thì mọi người như muốn nghẹt thở, không nhịn được chợt thất thanh la lên, đây là tin tức kinh thiên động địa tới cỡ nào chứ?
Là một trong những chủng tộc mạnh nhất thời Tiên cổ chân chính, đời sau của Thập Hung, vả lại còn là con cháu không hề pha tạp huyết thống, huyết thống của Trường Sinh giả thật sự đã xuất hiện!
Chuyện này liền gợi lên sóng lớn ngập trời, chấn động mỗi người nơi này.
Trong giây lát, Kiến nhỏ trên vai của Thạch Hạo trở thành tiêu điểm, mỗi một ánh mắt nhìn tới đều ngập tràn vẻ nóng bỏng, đây tuyệt đối là thu hoạch lớn nhất sau khi tiến vào trong Tiên phủ dưới lòng đất kia, chẳng trách Hoang lại đi lên nhanh như vậy!
Bởi vì, hắn đã đạt được con kiến này, quý giá hơn bất cứ thứ gì!
Trong lúc này, đừng nói là những người khác mà ngay cả những lão quái vật của Tiên viện cùng với Thánh viện cũng trở nên đáng sợ vô cùng, ai nấy cũng nhìn chằm chằm Thiên Giác nghĩ đang còn nhỏ này.
Không một ai có thể hiểu rõ giá trị của thứ này hơn bọn họ.
Trên thực tế, những người khác cũng đều hiểu, toàn thân của một con kiến nho nhỏ như này đều vô cùng quý giá, bảo thuật trời sinh của nó chắc chắn sẽ cái thế!