Tiếc nuối của Thiên Giác nghĩ chính là, hắn chưa thật sự tu thành thân thể bất diệt, nếu không, kết cục có thể sẽ không như vầy.
Nhưng, dù cho có tu luyện thành công Bất Diệt kinh, đạt tới đại viên mãn thì có loại công hiệu kia hay không vẫn còn chưa biết, như thế cũng khiến người người hoài nghi, bởi vì kết quả ấy rất khó mà tin tưởng nổi.
Thân thể dù bị chém như thế nào cũng sẽ bất hoại, bất diệt vĩnh viễn, vượt qua phạm trù mà người bình thường có thể hiểu được, như vậy chẳng phải còn cứng rắn hơn cả tiên kim nữa ư?
Thể xác không bị phân hủy, muôn kiếp không thối rữa, có thể trường tồn cùng thế gian, thậm chí ngôi sao có tan nát đi nữa thì hắn cũng sẽ lưu lại vĩnh viễn!
Thân thể trở thành "nơi khởi nguồn", có thể lần nữa sản sinh ra linh thức từng có, đây hoàn toàn chính là biến đổi của thi thể, hay có thể nói là biến đổi của nguyên thần!
Một vài dấu vết in hằn rõ vào trong lòng Thạch Hạo, không cách nào có thể xóa nhòa được.
Thời khắc này, hắn đã biết vì sao Thiên Giác nghĩ lại không tiếp tục ngâm tụng Bất Diệt kinh nữa, bởi vì Thiên Giác nghĩ hoài nghi rằng mình có điều ngộ nhận nào đó, muốn để cho thế hệ sau tự mình đi lấy.
Nếu như có cơ duyên và có thể thu được bộ cổ kinh hoàn mỹ ấy, như vậy có thể tạo ra một truyền kỳ, thực hiện truyền thuyết thần thoại của sự bất diệt!
Thạch Hạo vô cùng chấn động, bộ cổ kinh này xa xưa tới mức ngay cả Thiên Giác nghĩ cũng không biết là người phương nào ghi lại, thậm chí không biết đó có phải là người của kỷ nguyên Tiên cổ lưu lại hay không.
Bởi vì, thứ văn tự ấy rất đặc biệt, chỉ cần lĩnh ngộ với Đạo đủ sâu thì có thể nhận thức được, với bất cứ kỷ nguyên nào cũng hiểu được ngôn ngữ này!
Vạn pháp quy nhất, bác xuyên hối hải*, có rất nhiều con đường để đi được tới phần cuối, đều tương thông và đều cùng tính chất cuối cùng!
(*): Vạn pháp quy về một pháp, trăm sông đổ vào biển.
Việc này rất khó để tin được thế nhưng lại là sự thật, dựa theo những tin tức mà Thiên Giác nghĩ truyền tới thì dù là người nào đi tới cuối cùng thì cũng sẽ tìm hiểu nghiên cứu các thay đổi.
"Tiền bối, có cần lay tỉnh nó lại và nói chuyện vài lời không?" Thạch Hạo bình tĩnh lại tâm tình rồi nói với Thiên Giác nghĩ, đồng thời nhìn về phía con trai của ông ta.
"Không cần, ta đã chết, giờ cũng chỉ là tàn niệm mà thôi, hà tất lại làm cho nó thêm đau lòng, con của ta không cần thiết phải mềm lòng, ta muốn nó phải đầu đội trời chân đạp đất, một thân một mình hiên ngang đứng ở nơi đó, tương lai có thể dựa vào bản thân để đẩy lên cả vùng trời!" Thiên Giác nghĩ từ chối, quyết đoán chẳng chút tình người.
Thạch Hạo chỉ biết yên lặng, đây chính là một vị bá chủ, tính cách của một nhân vật chí cao luôn rất nghiêm khắc, cay nghiệt tới mức làm người khác khó mà tiếp nhận được.
Bọn họ luôn coi trọng trái phải rõ ràng, về khía cạnh tình cảm cũng không phải rất sâu lắng, cũng chính vì vậy nên nhân cách mị lực rất là đặc biệt.
"Tạm biệt, sau lần này có thể sẽ vĩnh viễn không gặp lại nữa!" Thiên Giác nghĩ dứt lời thì hóa thành một chùm ánh vàng tiến vào trong đầu lâu lột xác kia.
Đầu lâu kiến màu vàng mờ ảo đồng thời xuất hiện rất nhiều vết rách bé nhỏ, không biết còn có thể tồn tại bao lâu nữa.
Tàn niệm của Thiên Giác nghĩ được lưu lại tới giờ cũng cần phải trả cái giá cực lớn, đòi hỏi phải luyện hóa tinh hoa trong cơ thể của chính mình.