Đã từng thấy? Đây quả như đang nằm mơ giữa ban ngày vậy, làm sao có khả năng chứ, quá hoang đường mà!
Một bên sống ở ngàn tỉ năm trước còn một bên thì đang sống ở hiện tại, cách nhau hơn cả một kỷ nguyên thì làm sao gặp mặt được?
Nhưng, đây là một trong Thập Hung, đã từng là một trong những Trường Sinh giả mạnh mẽ nhất, thân phận tôn quý, không thể nói đùa.
Việc này rất mâu thuẫn, trong lúc nhất thời Thạch Hạo lâm vào cảnh thất thần, không biết có nên tin vào những gì mình nghe hay không, hắn rất không rõ, trong khoảng thời gian này đã xảy ra biến cố gì đó ư?
"Rít..."
Ở bên cạnh, Kiến nhỏ vàng rít dài, vào lúc này nó đã không còn nhỏ bé nữa mà tựa như núi lớn, toàn thân vàng óng, mỗi lần quặn mình là một động tĩnh cực lớn như muốn đánh nát hư không.
Đáng tiếc, nó không hề biết dấu ấn của ba ruột của mình đang hiện ra, không cách nào đối mặt được, lúc này nó trở nên điên cuồng và hoàn toàn mất đi ý chí.
Mái tóc của người người trung niên màu vàng này buông xõa tới tận eo, dáng vẻ oai hùng kiên cường, tinh không tựa như là những bức vẽ xuất hiện và chiếu rọi, không cách nào diễn tả được sự vĩ đại của hắn, ánh mắt hừng hực, ngạo thị quần hùng cổ kim!
Dần dần ánh mắt của hắn trở nên ôn hòa nhìn về Thiên Giác nghĩ con, hoàn toàn khác hẳn với khí chất của một cường giả cái thế nên có, không còn chút khí thôn sơn hà nào nữa.
Đây là tình thân, là sự yêu thương khi nhìn thấy đứa con của mình, là một mặt nhu hòa của Thiên Giác nghĩ vô địch, của bá chủ, của quân vương một đời!
"Ta biết rồi." Thạch Hạo lên tiếng, hắn như thông suốt được một vài việc, bởi vì, hắn nhớ tới một chuyện xưa vào ba năm trước, lúc tìm cơ duyên ở chiến trường Tiên gia, một dòng sông dài vắt ngang, một vị bá chủ ở vạn năm trước từng vượt qua dòng sông này và nhìn thấy hắn!
Nếu không phải có một cô gái mặc áo trắng chợt xuất hiện và đẩy lùi cổ tổ của dị vực thì như vậy Thạch Hạo hơn phân nửa đã gặp nguy rồi.
Cô gái ấy đứng ở rất xa, phong hoa tuyệt đại, gây ấn tượng vô cùng sâu sắc với Thạch Hạo, đáng tiếc chính là không cách nào có thể nhìn rõ được hình dáng, duy nhất chỉ có chiếc mặt nạ quỷ là có thể phân biệt rõ thân phận của nàng, nhưng cũng không biết được.
Nếu như hai người này từng đứng sừng sững trên dòng sông thời gian và nhìn xuống vạn cổ thì như vậy Thiên Giác nghĩ hơn nửa cũng nhìn thấy được hắn.
Bởi vì, nếu luận về thực lực thì Thiên Giác nghĩ chắc chắn là một trong những nhân vật mạnh nhất ở niên đại đó, nói riêng về thân thể thì đã là đệ nhất, ngạo thị quần hùng, đánh đâu thắng đó!
"Tiền bối đã nhìn thấy tương lai, và đã thấy ta?" Thạch Hạo hỏi.
"Ngươi cũng chẳng phải là kẻ hiền lành gì." Thiên Giác nghĩ nói rồi xoay người nhìn hắn, trong đôi mắt vàng óng hiện lên cảnh tượng rơi rụng của nhật nguyệt tinh thần, rất nhiều sinh linh Tiên đạo bị chém giết, đó là hình ảnh của những thế giới lớn sụp đổ và hóa thành cửu Thiên thập Địa!
Ầm!
Trong nhất thời Thạch Hạo cảm giác được một luồng khí tức đáng sợ phả thẳng vào mặt, hắn tựa như đưa thân vào những năm cuối của Tiên cổ, bị xé rách cùng với tinh hệ, sụp đổ cùng với thế giới, héo tàn cùng với vạn vật.
Xoẹt!
Phút chốc hắn nhìn thấy được một chiêu kiếm tuyệt thế, nó có màu xanh, không hề có ánh sáng lộng lẫy thế nhưng lại có thể xuyên thủng cả vũ trụ ngay tức khắc, tiếp đó nơi mi tâm của hắn truyền tới cơn đau nhức.