Nhìn thấy được một đầu lâu cùng với vũng máu như thế thì Thạch Hạo sao không dựng đứng lông tóc được chứ? Đặc biệt là, da dẻ của hắn đã rạn nứt, xương cốt như bị ép gãy, nơi đây có một luồng khí thế vô cùng đáng sợ chém thẳng vào huyết nhục, hủy diệt hồn phách của người khác!
Như thế nào mới là cường giả vô thượng, chính là sau khi chết thì người đó vẫn tạo nên những ảnh hưởng sâu xa, máu huyết xương cốt thậm chí là lông tóc của người đó đều có thể giết người, khiến cường giả hậu thế phải nghẹt thở!
Nội tâm của Thạch Hạo chấn động nhìn chằm chằm đầu lâu to lớn kia, cả người hắn tựa như hóa đá, chẳng hề nhúc nhích tí nào, còn bản thân thì từ từ rạn nứt, máu không ngừng ứa ra.
"Đây là... đại nhân Thiên Giác nghĩ ư?" Hắn lẩm bẩm tựa như mê sảng.
Chiếc đầu kiến này tỏa ra hào quang vàng chói mắt như được đúc thành từ tiên kim, ngàn tỉ năm trôi qua những vẫn không ngừng tỏa sáng, từng tia sáng này như muốn xuyên thủng thân thể của người tới.
Thiên Giác nghĩ, được mệnh danh là nhân vật chí cao, vậy sao lại chết thảm như thế chứ? Sức lực của nó còn lớn hơn cả chân long, ấy vậy mà lại bị người khác chém bay đầu!
Thạch Hạo sởn cả tóc gáy, hắn nhìn về dòng máu vàng trên mặt đất rồi lại nhìn những vảy giáp, lông chim, sừng dài nơi xa xa thì tâm thần càng thêm rung động hơn.
Trận chiến năm xưa quá khốc liệt mà!
Lại giết tới mức này, là kết cục đồng quy vu tận ư?
Huyết dịch nơi này đều rất bất phàm, ẩn chứa linh tính kinh người và đi kèm đó là tiên khí, đều là nhân vật thuộc cảnh giới tối cao lưu lại.
"Nè, vẻ mặt của ngươi là ý gì đó hả, ba của ta lại thảm như vậy ư?" Bên cạnh, Kiến vàng nhỏ không vừa lòng nói.
"Con cái gì mà chẳng ra gì thế hả, nhìn thấy tiền bối chết ở đây mà chẳng cảm thấy đau buồn à?" Thạch Hạo duỗi ra hai ngón tay rồi kẹp nhấc nó lên.
Kiến vàng nhỏ tức giận giãy giụa.
Nếu là những người khác thì làm sao có thể kẹp và nhấc nó lên dễ dàng như vậy chứ, nó trông nhỏ thế nhưng sức lực lại mạnh vô cùng, làm như vậy có thể lập tức bẻ gẫy hai ngón của bọn họ.
Hiện giờ nó lại bị Thạch Hạo cầm chặt không cách nào thoát ra được, vô cùng khó xử.
"Buông ta ra, nếu đó là thi thể của ba ta thì tại sao ta không đau buồn chứ?" Kiến vàng nhỏ la hét.
Thạch Hạo sững sờ thả nó xuống.
Kiến vàng nhỏ tức giận vung vung nắm đấm, kết quả gió mạnh vù vù, hư không xé rách, chỉ hơi vung múa nắm đấm mà đã có uy thế như vậy rồi, quá kinh người.
"Đây chỉ là lớp vỏ mà ba ta lột xác mà thôi, chứ không phải là chân thân!" Kiến vàng nhỏ phì phò nói.
Thạch Hạo ngạc nhiên, kiến mà cũng lột da giống như rắn nữa à? Hắn cũng không biết về chuyện này.
Nhưng, đây là Thiên Giác nghĩ chứ không phải là kiến thường, dù cho có như vầy thì cũng chẳng ngạc nhiên, có lẽ là côn trùng mạnh mẽ nhất thế gian!
Hắn cố nén cơn đau nhức trên người rồi đi về trước, sau khi đi vòng quanh cái đầu lâu này một vòng thì chợt ngạc nhiên, bên trong hoàn toàn trống rỗng, quả thật chỉ là lớp xác mà thôi.
"Đây không phải là chân thân Thiên Giác nghĩ, vậy vị đại nhân kia đâu?" Thạch Hạo hỏi.
"Chết rồi, hình thần đều diệt, không còn tồn tại nữa." Kiến vàng nhỏ chẳng hề khóc lóc, chẳng hề đau thương, có thì cũng chỉ là vẻ thất thần cùng với sự nặng nề mà thôi.
Theo như lời nói của nó, một mình Thiên Giác nghĩ đã ngăn cản rất nhiều cừu địch, lấy một địch nhiều, đánh đâu thắng đó, chém giết với nhân vật cao cấp nhất của đối phương.
Cuối cùng, dù cho có thể một mình đánh giết rất nhiều nhân vật đỉnh cấp của dị vực, thế nhưng bản thân cũng dính phải thương thế quá nặng và rơi vào trong vực sâu của tử vong.
Trước khi hắn mất đi sức chiến đấu thì đã kéo theo đủ nhiều cừu địch đi theo!
"Vị đại nhân này đáng được kính trọng, cuối cùng cũng phải chết trận." Thạch Hạo than nhẹ.