Bất Diệt kinh, giàu sắc thái truyền kỳ.
Một khi tu tới cảnh giới đại viên mãn thì thân thể cả vạn kiếp cũng bất hoại, dù cho thần thức có bị người đánh tan thì thể xác cũng không hề bị hủy diệt, dù cho mấy chục, mấy trăm vạn năm sau vẫn có thể sinh ra nguyên thần mới!
Đây là sự nghịch thiên tới mức nào chứ?
Không một ai không động lòng, tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm về tòa thành khổng lồ đầy cổ xưa và bao la kia, hi vọng sẽ có thể đạt được bộ kinh này.
"Thạch Hạo đã thông qua thử thách vậy tiền bối sẽ tặng thưởng gì cho hắn thế?" Mặt của Tào Vũ Sinh rất dày, vào thẳng vấn đề.
"Được phép tiến vào trong động phủ của đại nhân Thiên Giác nghĩ, nếu như ngươi có thể tìm thấy được Bất Diệt kinh thì đó là vận may của ngươi!" Lão binh cứng nhắc nói.
Lời hứa hẹn này làm cho rất nhiều người ước ao, dẫn tới việc bàn tán rất sôi nổi, thế nhưng đại đa số đều hiểu được, đây là cơ duyên mà Hoang đã dựa vào chính năng lực của mình đoạt lấy.
Dù sao, đại đa số mọi người đều được Hoang dẫn vào đây, tựa như đám người Ma nữ, Trường Cung Diễn, Thái Âm ngọc thỏ cùng với đệ tử của Thư viện Thiên Thần.
Nhưng cũng có đôi ba người ghen tỵ nhưng chỉ biết bất đắc dĩ, chẳng hạn như một vài chí tôn trẻ tuổi Tử Nhật Thiên quân, Lam Tiên, bọn họ được mệnh danh là thế hệ mạnh mẽ nhất thế nhưng lại không cách nào tiến vào động phủ được.
"Ta có thể dẫn vài người theo không?" Thạch Hạo hỏi.
"Không được!" Lão binh nghiêm túc từ chối.
Động phủ ở nơi nào, là ở dưới chân ngọn tiên sơn bọn họ đang đứng đây ư?
Nơi đây có tổng cộng chín ngọn núi, mỗi ngọn đều bốc lên tiên khí, như vậy tương ứng với chín động phủ lớn, cũng không biết bên trong cất giấu những thứ gì.
"Xin hãy rời khỏi ngọn tiên sơn này, tất cả mọi người không được dừng nghỉ ở nơi đây." Một lão binh lên tiếng, đồng thời dẫn mọi người xuống núi.
"Tuy rằng không cho phép các ngươi tiến vào động phủ của đại nhân Thiên Giác nghĩ, thế nhưng trong thành vẫn còn những nơi khác, có thảo dược thần thạch ở phía bên ngoài, các chỗ ấy mọi người đều có thể dựa vào cơ duyên để thu lấy." Lão binh quay đầu nói.
Khi nghe được những lời này thì Thạch Hạo không nói hai lời xoay người rời đi, lập tức mọi người đều ngẩn ra.
Xoẹt!
Thạch Hạo hóa thành một vệt sáng chạy về phía con đường dẫn vào thành.
Có không ít người hiểu ra liền vội vàng đuổi theo, ngay cả đám tiên tử như Lam Tiên, Lữ Hồng tới từ thế gia Trường Sinh cũng không ngoại lệ, bọn họ biết hắn muốn làm gì cho nên nhanh chóng theo sau.
"Dẫn Hồn liên!" Tào Vũ Sinh hét lên một tiếng rồi cũng theo mọi người chạy vội xuống.
Lúc vào thành bọn họ từng nhìn thấy được một cái ao, bên trong có ba cây thần dược có thể tẩm bổ nguyên thần của người khác, giúp lớn mạnh hồn phách của người dùng, là bảo dược hi thế.
"Đáng ghét, ngươi muốn hủy đi nơi tắm rửa của ta hả?!" Kiến vàng nhỏ hét lớn, vèo, nó xuyên thủng hư không, lưu lại một vệt bóng mờ màu vàng, nó cũng đang đuổi theo.
Ầm!
Thạch Hạo dốc toàn bộ sức lực, sau lưng giang rộng cặp cánh Côn bằng lượn lờ đầy tia điện, đồng thời bảo thuật Lôi đế được triển khai, tốc độ vô cùng nhanh.
Hắn là người đầu tiên chạy tới cho nên giơ tay chụp về trước.
"Xoẹt!"
Phía sau có chí tôn trẻ tuổi ra tay công kích ngăn cản, nếu như là thần dược khác thì cũng thôi thế nhưng đây lại là Dẫn Hồn liên, có tác dụng vô cùng lớn với bọn họ.
Dù cho nguyên thần bị người đánh tan nhưng nếu có thể ăn thứ nào vào đúng lúc thì có thể tụ hợp tái tạo lại thần thức đã tản ra kia, quả là đoạt lấy tạo hóa thiên địa!
Nếu như nắm được một cây thì tương đương với nhiều hơn một mạng.