Kiến nhỏ màu vàng dụi dụi cặp mắt thì mới dám tin mình không hề nhìn lầm, việc này khiến nó trợn tròn mắt, nó vẫn đang là vị thành niên nên hiện tại chưa thể lay chuyển được chiếc đỉnh này.
Nhưng, sinh linh trước mắt này lại có thể dịch chuyển được khiến cho nó khá là giật mình và sau đó là căm tức.
"Chuyện gì đã xảy ra với ngươi thế hả? Dám cướp binh khí của ta, chơi vui không hả, không phục thì tới đây so cao thấp nè!" Nó hậm hực nói.
Lúc này, tất cả mọi người đều hãi hùng khiếp vía, không ngờ Hoang lại khủng khiếp như thế, mấy vị chí tôn trẻ tuổi đều thất bại, không cách nào lay chuyển được chiếc đỉnh này, thế nhưng hắn lại có thể nhấc bổng lên được.
Thần lực này đáng sợ tới mức nào chứ, đúng là cái thế!
Trước kia mọi người đã rất coi trọng Hoang rồi, thấy rõ rằng hắn chưa bao hề suy yếu, ba năm ngủ đông thì vẫn mạnh mẽ như trước, vẫn có thể là một trong những chí tôn trong thế hệ này.
Nhưng, dù như thế nào thì cũng không nghĩ tới, hắn sẽ mạnh tới mức này!
Chỉ xét về thân thể thì hơn phân nửa đã ở ba vị trí đầu rồi, ngoại trừ Kim Triển, tiểu Thánh nhân chuyên tu luyện thân thể ra thì dù cho một vài người được mệnh danh là vô địch trong Tiên viện cũng không có thể xác mạnh mẽ như vậy được!
"Rõ ràng hắn đã tỏa ra khí tức của một mạch Tiên cổ ta, là đi con đường này, thế nhưng lại không hề dung hợp với một hạt giống nào cả, vậy sao có thể tới mức độ này chứ?"
Một vị lão binh nói nhỏ, vẻ mặt đầy nghiêm túc.
"Không thể, con đường kia không một ai có thể đi thông được, là một con đường cụt, lẽ ra nên đoạn tuyệt toàn bộ hi vọng của mọi người mới đúng." Ánh mắt của vị lão binh này lóe lên vẻ lạnh lẽo âm trầm.
Bọn họ đã sớm nhìn ra được, Thích Cố đạo nhân tu Kim Thế pháp, hoàn toàn khác với truyền thừa của Tiên cổ, thần lực của hắn rất tuyệt thế, theo đó sức lực cũng hoàn toàn khác và tự có đạo lý riêng của mình.
Nhưng, thiếu niên Thạch Hạo này lại vận dụng tiên khí bao phủ lấy toàn thân, trong thân thể lan tràn các biểu hiện phù văn, là con đường của một mạch Tiên cổ.
Mà con đường này, nếu như không thể dung hợp với hạt giống vô thượng trong truyền thuyết thì dù thế nào cũng không thể sánh ngang với Thiên Giác nghĩ được, sức mạnh thân thể không thể mạnh mẽ như vậy.
"Các vị tiền bối đã đoán đúng rồi đó, huynh đệ của ta rất mạnh, đã dẫm nát cái gọi là con đường cụt mà các vị vừa nói, đồng thời cũng đã thành công vượt qua những lớp người đi trước!" Tào mập hả hê, lộ vẻ đầy vinh quang, tựa như chính bản thân mình đã thành công vậy.
Đồng thời hắn cũng nói rõ, chỉ về những người của Tiên viện, nói rằng trưởng lão của bọn họ có mắt không tròng, vô cùng bủn xỉn, chẳng hề cho Thạch Hạo một hạt giống quý giá nào cả, lại còn thẳng thừng đẩy người ta vào trong tuyệt lộ.
Ngoài thành, vài ông lão dõi mắt nhìn vào thì thấy được tình cảnh này, hiện giờ da mặt chợt nhăn nhúm lại.
"Ngươi... Lấy thân làm hạt giống, nối liền con đường cụt, xông qua được cửa ải chắc chắn phải chết?" Một vị lão binh trợn tròn cặp mắt, quả thật không cách nào tin vào những gì mình nghe thấy.
"May mắn nên đã thành công." Thạch Hạo gật đầu.
Nhất thời, mấy lão binh đều hóa đá, không thốt lên được lời nào.
Lúc này, đầu Thạch Hạo tràn ngập mồ hôi, chiếc đỉnh này quá nặng ép cho hai tay của hắn muốn gãy lìa, cả ngọn núi đá đều tỏa ra tiên vụ và nhè nhẹ rung động theo.