Ráng mây xanh lan tỏa, một bóng người thướt tha xinh đẹp bước về trước, xung quanh nàng là từng chiếc lá bay lượn ngập tràn sức sống.
Đồng thời, cũng có một vài hạt giống trôi nổi đâm rễ trong hư không, sinh trưởng thành thần đằng (dây leo), bảo thụ... Tất cả đều vây kín và bảo vệ nàng ở giữa.
Chí tôn trẻ tuổi xuất thủ đầu tiên lại là một cô gái, tà váy rất dài kéo trên mặt đất, dáng đi quyến rũ, vô cùng xinh đẹp.
Nàng có mái tóc màu xanh, làn da trắng như tuyết, cặp mắt to tròn rất có hồn, con ngươi màu xanh đậm, tựa như là một tinh linh từ chốn rừng sâu núi hiểm nguyên thủy nhất bước ra ngoài vậy.
Nàng đẹp tới mức giật mình, đồng thời toát ra vẻ thông minh tài trí cùng với sức sống nồng đậm mà người thường khó có thể tưởng tượng ra được, nàng tựa như được cả một vùng sinh mệnh đầy mênh mông bao phủ vậy.
"Là nàng!" Có người nhận ra thân phận của nàng.
"Cô gái đó là ai thế?" Rất nhiều người không nhận ra, bởi vì có vài người trong hàng ngũ chí tôn trẻ tuổi luôn luôn im ắng, sau khi dung hợp với hạt giống hoàn mỹ, tuy rằng có nghe được vài lời đồn thổi thế nhưng số lần ra tay cũng có hạn.
"Cô gái này được gọi là nữ thần Sinh Mệnh!" Có người nói.
Trong chí tôn trẻ tuổi có người tên như vầy? Mọi người ngạc nhiên, thế nhưng ban nãy cô gái này đã đi chung với đám Đại Tu Đà, Lam Tiên.
"Chỉ vừa mới xuất quan thôi, ban đầu thì rất hiếm người biết được thế nhưng một vị trưởng lão của Tiên viện khen tặng, nói rằng ở thời đại Thần đạo này mà có thể trở thành chủ thần sinh mệnh thì muôn đời bất diệt."
Mọi người ngây dại, sự đánh giá này cao tới mức nào chứ, là một vị nữ chí tôn, vậy nàng đã dung hợp với hạt giống như thế nào?
Rất nhiều người âm thầm bàn tán, càng ngày càng nhiều bí ẩn truyền ra.
Cô gái này tới từ một thế gia Trường Sinh, cả bộ tộc của nàng đều là đời sau của Tiên cổ, từng xuất hiện qua Tiên, cho dù có thể đã chết từ lâu đến nỗi xương cốt đều mục nát.
Nhưng, bất kỳ một gia tộc Trường Sinh nào thì cũng là quái vật khổng lồ, không một ai dám xem thường, không một ai dám khiêu khích, bọn họ có những lá bài tẩy được Tiên lưu lại!
Một nữ chí tôn trẻ tuổi đi ra từ bộ tộc như này tất nhiên sẽ rất đáng sợ, hơn nữa còn nhận được lời khen ngợi của trưởng lão Tiên viện, muốn người khác không kiêng kỵ cũng khó.
"Nàng tên là Lữ Hồng."
Lúc này thì mọi người mới biết được gia tộc của nàng, là Lữ gia, một bộ tộc đáng sợ, không phải là nhân tộc thế nhưng lại có hình người, không một ai biết được bản thể của họ là gì mà chỉ biết rằng pháp lực cuồn cuộn, thần uy ép thiên hạ!
Gót sen của Lữ Hồng uyển chuyển bước về ngọn núi đá kia, nàng không đám phi hành mà chỉ dùng hai chân cất bước.
Bởi vì, ở một nơi như thế này sẽ không cho phép bất cứ kẻ nào mạo phạm, sớm đã nghe được, trong hư không nằm dày đặc một vài trận pháp, nếu như quá ngông nghênh thì có thể sẽ bị g**t ch*t.
"Không phải là tu sĩ dị vực thì ở trong thành này có thể bay lên. Nhưng, không được lộ ra bất cứ sát khí nào." Một vị lão binh bảo vệ thành cổ nói.
"Tốt!" Lữ Hồng cũng chẳng đắn đo gì nữa, lập tức phóng lên trời cao, bay thẳng về phía ngọn núi đá ấy.
Mọi người nghe thấy vậy thì lần lượt đi theo sau.
Tòa thành bằng kim loại này rất lớn, với chín ngọn núi đá đầy hùng vĩ.
Ngọn núi trước mắt này, rộng rãi bao la, nó cũng không phải rất cao lớn kinh người thế nhưng lại có một luồng khí thế khiến người người kính nể, tựa như là đỉnh cao nhất của Tiên đạo vậy.
Bên giữa sườn núi có một hang động cổ không ngừng tản ra tiên khí thế nhưng không ai có thể lại gần được, bởi vì nơi đó có một tràng vực to lớn ngăn cản tất cả lại.