Mọi người ngửa đầu quan sát Tào Vũ Sinh ở nơi xa xa, hắn hóa thành một điểm đen càng ngày càng nhỏ cho tới khi biến mất không thấy đâu.
Việc này quá kinh khủng, Tào Vũ Sinh đã có những thành tựu ở hai cảnh giới lớn là Minh Văn cùng Liệt Trận, đều đã đột phá tới mức độ khó có thể tưởng tượng nổi, đã khắc vào Sát trận thứ ba trong thiên hạ.
Lực sát thương của hắn vô cùng mạnh mẽ, thế nhưng tình cảnh trước mắt lại làm mọi người ngây dại, hắn lại bị một bóng hình tí xíu vung quyền đánh bay.
"Bất tỉnh rồi!" Ma nữ lầu bầu nói.
Bởi vì, không ít người thấy được vẻ khốn đốn của Tào mập trước khi hắn bị đánh bay, bị một quyền ấy đánh ngất, mắt trợn trắng.
"Quá mất mặt mà!" Thái Âm ngọc thỏ chẳng hề thông cảm chút nào mà còn cười cười đầy sảng khoái, bởi vì nàng biết, tên mập này không thể nào chết được, chỉ là bị giày vò mà thôi.
Lúc này, tất cả mọi người đều nhìn về phía mặt đất để tìm hung phạm!
Lập tức ai cũng đều hóa đá, trợn tròn mặt mũi, nơi ấy... thật không thể tin được.
Nơi đây trở nên yên tĩnh trong thời gian dài, vẻ mặt của mọi người vô cùng đặc sắc và kỳ lạ!
Bởi vì, lúc này mọi người đều đang chú ý tới một sinh vật nào đó, nó chỉ dài tầm ngón tay, đang đứng đó lộ vẻ vênh váo đắc ý.
Là một con kiến, thân hình màu vàng, dài chừng ngón tay, chính nó đã đánh bay Tào Vũ Sinh!
"Hừ, tên mập kia quá vô dụng, quá mất mặt mà!" Thỏ nhỏ xị mặt xấu hổ thay cho hắn, việc này khiến người bên cạnh chẳng biết nói lời nào, chỉ một con kiến lại một quyền đập ngất và đánh bay tên mập kia.
Vào lúc này, Tào mập cũng không biết rơi rớt nơi nào, trông dáng vẻ thì chí ít cũng tầm mấy chục dặm.
Tất cả mọi người đều không biết nói gì cho phải, cảnh tượng này quá buồn cười, vô cùng kỳ quái, dù muốn cười cũng không thể cười nổi.
"Không phục thì kết cục sẽ như vậy!" Bên cạnh ao thần tỏa ra làn khí lành hừng hực, hơi nước mịt mờ ngập tràn và nơi ấy đang có một con kiến ngạo nghễ đứng đó.
Thân thể màu vàng vô cùng rắn chắc, tựa như được đánh bóng từ hạt cát vàng vậy, thân thể nhỏ tí ấy đứng thẳng tựa như con người, căp chân trước như cánh tay khoanh vòng trước ngực, đầu ngẩng cao, mắt to như một ngọn đèn vàng, thế đứng chân trước chân sau tựa như kẻ du đãng hời hợt.
"Ha ha..."
Rốt cuộc cũng có người bắt đầu cười lớn.
Một sinh vật như 'hạt đậu' lại đánh bay Tào Vũ Sinh, quá buồn cười, ngày sau tên mập kia còn dám khoác lác lên mặt nữa hay không?
"Cười con khỉ, không phục thì lăn lại đây!" Con kiến vàng duỗi thẳng chân trước như là cánh tay của con người, bên trên cũng có năm ngón xòe rộng.
Chính xác, đây là một con kiến rất kỳ lạ, tuy rằng nhỏ xíu thế nhưng cũng có vài chỗ giống con người, nó ngoắc ngoắc ngón tay chỉ thẳng mọi người, ý là muốn một mình đại chiến với toàn bộ.
Nghe thấy lời nói đầy non nớt cùng với hành vi ngả ngớn ấy khiến mọi người cảm thấy có chút hoang đường, hình dáng bé tí nhưng ngông nghênh vô cùng.
"Ngươi nói là, ngươi dùng ao thần này để tắm rửa?" Một vị đệ tử của Thư viện Thiên Thần hỏi.
"Tất nhiên!" Con kiến vàng gật gật đầu đầy ngông nghênh, tuy rằng vẫn đang còn nhỏ thế nhưng lại ra vẻ trưởng thành, nói: "Là nơi tắm rửa của bổn vương đó, không không tới đây uống nước tắm của ta làm gì thế hả?"
Tên khốn này muốn ăn đòn rồi mà, tất cả mọi người tức giận giơ giày giẫm về phía nó.
Đương nhiên, nếu là một con kiến bình thường thì chắc chắn sẽ bị đế giày đạp thành thịt nát.
"Cũng may là ta chưa uống." Thái Âm ngọc thỏ thè lưỡi, đám người Phượng Vũ cũng cảm thấy quá may.
Bởi vì, bọn họ vốn là con gái nên ai cũng rất rụt rè, không thể nào nhảy thẳng vào trong ao rồi ra sức uống lấy uống để được, dáng vẻ đó sẽ không đẹp, sẽ không phải là một phụ nữ trưởng thành nên có.