Tiên thật sự, là sinh linh như thế này ư?!
Một đám người đều nín thở chẳng hề di chuyển, ai nấy như hóa thạch gắn liền với nơi đây.
Một tòa thành cổ như vậy, trường tồn cùng thời gian không biết bao nhiêu vạn năm, kỷ nguyên trước đã bị diệt thế nhưng nó đã tồn tại từ trước, hiện giờ tại sao lại còn có người sinh sống bên trong chứ?
Không một ai dám manh động vì sợ chọc tức những tồn tại kia, nếu không hơn phân nửa đó sẽ là mầm tai họa vô cùng lớn!
Giáp trụ đen ngòm chẳng chút vết hoen ố nào, thay vào đó là ánh kim loại lấp lóe, thời gian dài đằng đẵng trôi qua thế nhưng vẫn được giữ gìn tốt như vậy, thi thoảng mọi người có thể cảm nhận được sự sắc bén của tiên kim!
Về binh khí của bọn họ, những chiến kích thiên mâu đều có màu đen bóng, những binh khí cổ xưa được xếp ngay hàng thẳng lối, trong vẻ cổ xưa mang theo mùi máu tanh tựa như có thể nuốt chủng cả thiên địa.
Việc này làm mọi người sợ hãi, bởi vì những binh khí này tuyệt đối đã giết qua cường địch, chém qua nhân vật phi phàm, nếu không sẽ không ẩn chứa vẻ hung ác như vậy!
Những người ấy lan tỏa tiên khí vả lại binh khí cũng khủng khiếp như thế nên càng khiến vẻ mặt của mọi người càng thêm nghiêm túc.
"Ẩn chứa tiên kim Hắc Ám!" Tên mập Tào Vũ Sinh gan rất to nên lẩm bẩm như thế.
Những bộ giáp trụ cùng với binh khí kia đều có pha tiên kim Hắc Ám, vô cùng xa xỉ, tiên kim rất khó tìm, trên thế gian này đều dùng đơn vị hạt để tính toán.
Tòa thành bằng kim loại to lớn hùng vĩ, cửa thành hùng dũng tựa như một ngọn núi thái cổ đứng sừng sững, bóng ảnh tối om trải dài trên mặt đất khiến người khác nghẹt thở.
Tường thành màu vàng đen hùng vĩ kéo dài tựa như dãy núi, nó nằm ở nói ấy, ngăn cản con đường tiến về trước.
Mấy sinh linh ấy từ từ bước ra khỏi cửa thành, mặt mày đều được giáp trụ che kín, chỉ lộ mỗi thần mang đầy sắc bén của cặp mắt, chúng tựa như là những tia chớp quét mạnh lên trên mặt của người đối diện.
Lúc này, những chí tôn trẻ tuổi đang ẩn núp kia đều trầm mặc, không dám làm bất cứ điều xằng bậy nào.
Lộc cộc...
Tiếng bước chân vang dội rõ ràng khi bước lên trên những tảng đá, tựa như đang chuyển động trong lòng của tất cả mọi người làm ai ai cũng sợ hãi.
Nói bọn họ là sinh vật Tiên đạo mang theo những thanh tiên khí, quả thật chẳng hề sai chút nào, thế nhưng lúc này lại trở nên ngột ngạt, bọn họ chẳng hề nói lời nào làm cho mọi người cảm giác tò mò.
Vào lúc này, nơi mi tâm của những sinh linh hình người này chợt nứt ra và xuất hiện một con mắt dọc, một luồng ánh sáng đỏ đậm quét về mọi người.
"Ấy da!" Thỏ nhỏ sợ hãi hét toáng lên.
Bởi vì, luồng ánh đỏ này chiếu lên người nàng trước tiên làm cho cả thân hình run lên bần bật, tựa như bị tia chớp bắn trúng, toàn thân lắc lư không thể nào dừng lại được.
"Sao thế?"
Người bên cạnh kinh ngạc hỏi, muốn tới trợ giúp thế nhưng chưa kịp lại gần thì đã bị ánh đỏ ấy đánh văng, không cách nào chạm vào được.
"Huyết thống tinh khiết nhất của Tiên cổ, có thể vào thành." Người đó trầm thấp lên tiếng, thứ tiếng này rất kỳ lạ, người bình thường tuyệt không thể hiểu được.
Bởi vì đây là ngôn ngữ Tiên cổ và đã biến mất rất nhiều năm trước rồi, thế nhưng những người xuất hiện ở đây ai cũng chẳng là hạng người phàm tục, đều từng học qua những điều kỳ lạ trong thư viện mình, thậm chí còn biết chữ viết của thời đại trước nữa.
Mọi người kinh ngạc, người bảo vệ cửa thành đang kiểm tra bọn họ ư?