Hoang muốn đưa một nhóm người tiến vào trong thế giới Tiên phủ bên dưới lòng đất, đây là sự phóng khoáng tới cỡ nào chứ, những người khác vừa hâm mộ vừa đố kỵ, quá điên cuồng mà!
Đám Tào Vũ Sinh, Thái Âm ngọc thỏ, Trường Cung Diễn, Ma nữ, Phượng Vũ đều cảm thấy bất ngờ, tiếp đó lần lượt bay tới và tiến vào trong ao bùn nhão.
Đệ tử của Thư viện Thiên Thần thì không được bình tĩnh như vậy, mỗi một người đều tràn ngập vẻ mừng rỡ, không một ai ngờ rằng Hoang sẽ chấp nhận dẫn theo bọn họ xuống dưới, đây là một cơ duyên to lớn không cách nào tưởng tượng được!
Bọn họ gặp Hoang không được bao nhiêu, trước kia cũng chẳng nói được vài câu, hiện giờ cũng chỉ là cùng chung một viện, thấy chuyện chướng mắt nên có lên tiếng vài lời, không ngờ lại nhận được kỳ ngộ như vầy.
Ao bùn nhão cũng không có lớn lắm thế nhưng cũng chẳng tính là nhỏ nên đủ có để chứa hết bọn họ, nước bùn nhão bắn tung tóe khắp nơi, nơi trung tâm lại nứt ra một cái hố thật lớn và tiên khí không ngừng bốc lên.
"Hoang, ngươi cũng liều lĩnh đó chứ, một mình tiến vào thì không nói làm gì, vậy mà còn muốn dẫn người vào chung à!" Có người âm thầm lên tiếng.
"Ta muốn, ngươi cấm được hả?" Thạch Hạo hỏi ngược lại.
"Ngang tàn!" Trong bóng tối chợt lóe lên thần quang hừng hực, nó vọt lên từ thế giới bên dưới lòng đất kia, từng luồng sấm sét ầm ầm, từng tia chớp xẹt xet, có người ra tay công kích về phía bọn hắn.
"Xoẹt!"
Thạch Hạo đưa tay phải ra, năm ngón tay xòe rộng và không ngừng hóa lớn, tựa như có thể bao phủ cả thiên địa, lập tức bao trùm lấy hố rộng đó và bắt gọn những lôi đình kia lịa.
Ở đầu ngón tay của hắn là cuồn cuộn những ánh chớp, vô cùng khủng khiếp!
Lúc này, bàn tay của hắn tựa như đám mây đen to lớn, mỗi một ngón tay tựa như là một cây cột chống trời chấn động lòng người.
"Càn khôn trong lòng bàn tay!" Có người thở dài.
Tu vi tới cấp độ nhất định thì không chỉ thi triển mỗi bảo thuật sẵn có, mà bản thân cũng có thể tự sắp xếp ra các cốt văn, từ đó tạo thành đại thần thông, đòn vừa rồi chính là hành động thể hiện cho lời nói này.
Bàn tay lớn của Thạch Hạo hạ xuống và luyện hóa toàn bộ lôi đình kia, tiếp đó hắn xoay tay tựa như trời đất đảo lộn vậy, trong lòng bàn tay buông xuống cả hàng ngàn hàng vạn thác nước bằng lôi điện.
"Việc này..." Tất cả mọi người đều ngây dại, quá hùng tráng, làm ai ai cũng tê dại da đầu.
"Hoang, ngươi dám!" Có người gào lớn.
"Chẳng lẽ ngươi lại muốn công kích tất cả mọi người ư?" Có người lạnh lùng nói thế.
"Bớt nói nhảm đi, các ngươi đứng bên dưới công kích ta trên này, cho rằng úp úp mở mở thì ta không cách nào xác định được à, không dám ra tay ư? Nằm mơ!" Thạch Hạo ngông nghênh nói.
Ầm!
Một vỗ từ từ hạ xuống, đây mới thật sự là trời long đất lở, ao bùn nhão bị phá hủy, tầng đất bên dưới rung lắc vang lên tiếng nổ ầm ầm.
Đồng thời là thần quang đi kèm, bởi vì bên dưới có động phủ, có đạo tràng Tiên gia, gặp phải một đòn khủng khiếp như vậy của Thạch Hạo nên có rất nhiều trận pháp cổ xưa bị kích hoạt, phóng thích ra sức mạnh bất hủ.
Tựa như chọc vào tổ ong vò vẽ, dẫn tới cuộc bạo loạn nghiêm trọng!
Mấy người lao xuống trước kia ăn phải vị đắng nên vội vàng phòng ngự, nếu không thì hơn phân nửa sẽ nguy hiểm tới tính mạng!