Con đường kia, thời kỳ Tiên cổ cũng có người đi qua thế nhưng chẳng có ngoại lệ nào, mọi người đều thất bại cả!
Hơn nữa, kết cục rất thảm, không chết thì tàn phế, không hề có kết quả nào tốt!
Trong mắt người đời, đó là một vực sâu nuốt chửng toàn bộ người bước lên, là một con đường không thể nào thành công được, đẩy thân lên trên đều chẳng có kết quả tốt đẹp gì.
Nên biết, những người dám bước lên con đường này thì có ai là người phàm tục chứ? Đều là những người tuyệt diễm, đều là những thiên kiêu cả một đời, khi còn sống đều có uy danh hiển hách, chỉ khi nào lựa chọn con đường này thì mới mang ý nghĩa lu lờ, bỏ mạng, tự hủy!
Đây là con đường trên lý thuyết, vẫn cần được nghiên cứu, chứ đừng nói là thành công thông qua, nó đã làm khó không biết bao nhiêu chí tôn trẻ tuổi!
Muốn thành công, muốn bước đúng chỗ, nói thì rất dễ? Nhưng độ khó còn hơn cả lên trời!
Nhưng mà, hiện tại đã có người thành công và đứng ngay trước mắt, đang đại phát thần uy, đánh đâu thắng đó, chém giết Tử Nhật Thiên Quân nắm giữ hạt giống hoàn mỹ tới mức gần như tàn phế.
Cảnh tượng đó sẽ như thế nào chứ, như thật như ảo, mọi người cảm thấy chẳng hề chân thực chút nào!
Rất nhiều người không tin, cho rằng Thạch Hạo đang ẩn giấu, nhất định đã dung hợp một cổ chủng kỳ dị nào đó mà người không biết được, cho nên mới có sức chiến đấu như vậy.
Chỉ là, sau khi suy nghĩ thật kỹ thì mọi người hiểu, những hạt chủng vô địch từ xưa tới nay đều có danh sách cả, đều đã xác định cả, vậy hắn làm sao tìm được một hạt chứ?
Những hạt nổi danh nhất đều tập trung ở trong Tiên viện cả!
Còn vài hạt thì đều nằm trong những khu vực cấm đáng sợ nhất của cửu Thiên thập Địa, cơ bản không một ai có thể tiến vào, không thể mang ra được, sớm đã có kết luận như vậy rồi!
Hơn nữa, trước đây không lâu từng có vài người thủ hộ cảnh giữ ở bên ngoài những khu vực cấm đó, bọn họ không cam lòng, muốn tìm cơ hội để thu lấy, và đã chứng thực rằng những hạt đó vẫn đang nằm bên trong.
Sau khi loại suy, vậy hạt giống trên người Thạch Hạo tới từ đâu? Dù không muốn tin tưởng thế nhưng mọi người không thể không tiếp nhận, Hoang... khả năng đã thành công!
Lấy thân làm chủng, bốn chữ này nặng tựa thái sơn ép người nghẹt thở.
Ầm!
Giữa chiến trường, thần quang cuồn cuộn, trời long đất lỡ, mưa máu tầm tã, hàng loạt dị tượng đáng sợ xuất hiện trong thiên địa.
Đấy là uy thế của Hoang, trong lúc đưa tay nhấc chân thì xuất hiện những cảnh tượng như cát bay đá chạy, quỷ khóc thần gào, đi kèm là rất nhiều thần linh bỏ mạng.
Quyền thế của hắn tựa như trời đất sụp đổ, mỗi một quyền vung ra là càn khôn run rẩy, sóng khí mênh mông lan tỏa xé toang trời cao, khiến tâm thần người khác run sợ.
"A..."
Tử Nhật Thiên Quân hét lớn, thân thể run bần bật, cơ bản không cách nào ngăn cản được, hắn không ngừng ói ra máu, khó có thể đối đầu được với đại thế vô địch của Hoang.
Động tác của Thạch Hạo cũng không phải quá nhanh, lúc này cũng chỉ từ từ di chuyển, từng bước một tiến lên trong hư không, tựa như là Thiên Đế tới đây để tuần tra vậy.
Lúc này, mỗi một động tác của hắn đều rất khủng khiếp, bởi vì ẩn chứa sức mạnh cực đạo của cảnh giới này, không cách nào ngang hàng!
Rầm!
Thạch Hạo lạnh lùng vung mạnh cánh tay, hữu quyền từ từ đánh tới, hư không bị ép tới mức nổ vang, vô số hào quang rực rỡ trút xuống, tựa như là biển rộng vỡ bờ.