Núi lở mây tan, năng lượng tựa như biển lớn chập trùng, sóng lớn vỗ bờ!
Thạch Hạo tung hoành bên dưới bầu trời, dũng mạnh tuyệt thế, tranh đấu đầy kịch liệt với ba đại chí tôn, thần thuật diễn dịch không ngừng lan tỏa, lấp lánh và khiếp người.
Nơi đây sục sôi, cao thủ tranh hùng, chí tôn quyết chiến, hết từ trên trời lại giết xuống lòng đất rồi lại trở ngược lên mây xanh!
"A..." Tử Nhật Thiên Quân hét lớn, máu tươi chảy dài trên cổ, đầu lâu lắc lư, khí tím bao phủ tựa như ma như thần, hắn bị cành liễu vàng óng quét trúng suýt nữa thì đứt lìa nơi cổ.
Thời khắc này, cuộc chiến trở nên gay cấn tột cùng, cuộc chiến diễn ra tới mức điên cuồng, không màng tới sống chết, ít nhất Tử Nhật Thiên Quân là như thế, bởi vì hắn đã phát điên.
Hết lần này tới lần khác bị Thạch Hạo áp chế, đối với một người kiêu căng tự mãn tự phụ như hắn thì là một sự nhục vô cùng lớn.
Hồng Mông Tử Khí chủng, được mệnh danh là Vô Địch chủng, phàm là những ai đạt được hạt giống này đều trở thành một truyền kỳ, đều có những chuyện xưa kinh thiên động địa.
Vả lại hắn mới xuất quan mà đã gặp phải ngăn trở như vầy, vậy sao cam tâm chứ?
Nếu như hôm nay thất bại hoàn toàn thì uy danh vô thượng sẽ chuyển đổi sang cho Hoang, khi nhắc tới Hồng Mông Tử Khí chủng thì mọi người sẽ nghĩ ngay tới uy thế của Hoang!
Dùng Vô Địch chủng để tôn lên chiến tích của đối phương, là sự bi ai tới cỡ nào chứ, đồng thời cũng thể hiện ra sự oai hùng không gì sánh được của đối phương, ngạo thị toàn bộ mọi người cùng thế hệ trong thiên hạ này!
Boong!
Tử Nhật Thiên Quân xuất thủ, một hạt giống màu tim cổ xưa và an lành xuất hiên ở trước người hắn, nó tựa như là một thế giới đang bồng bềnh, đè ép lòng người.
Mọi người kinh ngạc, hạt giống này đã hiện ra hình thù thật sự ư?
"Không phải, vẫn còn thiếu chút xíu, Thiên Quân tuy mạnh thế nhưng cũng chỉ mới dung hợp mà thôi, cũng chưa thể vận dụng tùy tâm được, quá vội vàng, lúc này cũng chỉ vận chuyện được một phần khí Hồng Mông!" Có người nhỏ giọng nói.
Nhưng, vẫn rất là khủng khiếp!
Hạt giống này vừa thành hình, vừa xuất hiện trong thiên địa thì giông tố liền nổi lên, cuồng phông gào thét, trong nháy mắt càn khôn chợt biến sắc, tựa như ngày tận thế đã tới vậy.
Rắc rắc!
Một luồng ánh điện to lớn bay lượn giữa trời cao tựa như là một con Chân Long từ Tiên cổ chợt xuất hiện, khiến cho càn khôn tách làm hai nửa, khiến cho toàn bộ thế giới đều vỡ tan.
Giữa hư không, hàng loạt vết nứt lan tràn, tựa như một chiếc bằng sứ nào đó bị rạn nứt vậy.
Lúc này, Đại Tu Đà cùng với Lam Tiên đều hoảng sợ và nhanh chóng lùi về sau, cả hai đều sợ bị dính phải cho nên tạm thời bỏ đi công kích, rời khỏi nơi này.
"Ầm!"
Tay phải của Tử Nhật Thiên Quân nắm pháp ấn rồi vung thật mạnh, hạt giống kia chấn động, tuy rằng nó chỉ hơi run lên mà đã khiến càn khôn rung chuyển, như là phát sinh ra cơn địa chấn mạnh mẽ nhất.
Đất trời rung chuyển, hàng loạt thần sơn cổ xưa trong thư viện đều rạn nứt và như muốn bị hủy diệt.
Cũng may là, vào thời khắc này thì có người xuất thủ, có trưởng lão ngăn lại những thứ này, ngoài ra trận pháp hộ giáo cũng được khởi động và trấn thủ mười phương, ổn định lại toàn bộ.
Hư không thì không được như thế, nó vẫn đang nổ vang ầm ầm.
Sức mạnh to lớn tựa như là đại dương mệnh mông không cách nào ngăn cản được bao phủ toàn bộ đất trời, tất cả đều xông thẳng về phía Thạch Hạo.