Đại nhật màu tím như bầu trời, lo lớn vô biên, chiếm của cả một khoảng hư không rộng lớn!
Huyết dịch của Tử Nhật Thiên Quân sôi trào, điên cuồng, bởi vì đây là trận quyết chiến đầu tiên sau khi hắn xuất thế tới giờ, mang theo vẻ uất ức, căm phẫn vào trong trận chiến này, hắn muốn rửa sạch mối sỉ nhục không lâu trước đây.
"Ầm!"
Thân thể hắn tăng trưởng, vốn chiều cao bình thường nhưng nay cao tới một trượng, thân thể lấp lánh ánh tử kim tựa như kim loại đầy lạnh lẽo.
Lúc này, thân thể hắn trở nên tráng kiện mạnh mẽ, cơ bắp căng cứng tựa như từng con Cầu Long đang quấn khắp.
Đây là thân thể tử kim, là thân thể bất hóa* thuộc về hắn, không cao cũng không lùn, đúng một trượng!
(*): Thân thể không thay đổi.
Tựa như là Cổ tăng nhất mạch hơn một kỷ nguyên trước, thân thể kim thân mạnh mẽ nhất là Trượng lục, đối lập với người tự xưng là Phật khi còn trẻ kia!
Trong giây lát, thiên địa ầm ầm, tiếng sấm điếc tai, vô số làn khí lành từ trong bầu trời truyền xuống và nhấn chìm lấy Tử Nhật Thiên Quân.
Dù gì cũng là Hồng Mông Tử Khí chủng, thứ này đã được hắn kích hoạt hoàn toàn, đáng sợ hơn trước rất nhiều, đi kèm là tiếng vang của đại đạo, nhận được sự tán thành của thiên địa, cùng tồn tại với Đạo.
Lúc này, mọi người chợt run rẩy, linh hồn như muốn rời khỏi thân thể, bởi vì đứng dưới những gợn sóng ấy thì đều cảm thấy bản thân quá bé nhỏ, không cách nào tranh đấu được với thân thể tử kim kia!
"Chết!" Tử Nhật Thiên Quân gào lớn, âm thanh tựa như biển gầm đinh tai nhức óc, xé tan trời cao, đồng thời có thể thấy được sóng âm ấy hóa thành những gợn sóng năng lượng, tựa như là đại dương bao phủ lấy thập phương.
Rầm!
Thiên địa vỡ nát, Tử Nhật Thiên Quân đánh ra một thủ ấn cực kỳ to lớn, bàn tay màu tím đề ép cả trời cao, tựa như là một đám mây bao phủ lấy bầu trời, to lớn tới đáng sợ.
Tử Thiên chưởng!
Đây là một loại chưởng pháp bên trong một môn thiên công cổ, được truyền thừa hơn kỳ nguyên trước, loại chưởng này tựa như trời, có thể khống chế và chụp nát nhật nguyệt tinh thần.
Khi tu luyện tới mức cao thâm nhất thì vạn vật trong thiên địa đều nằm hết trong tay, khó thoát khỏi sự bao trùm của nó.
Thạch Hạo bình tĩnh, vẫn đứng ở nơi tả tới ấy, vẫn giơ lên bàn tay phải, ánh sáng tươi mát mờ mịt tựa như là thời đại ban đầu của hỗn độn, còn hắn đứng ở nơi tiền sử dõi mắt nhìn muôn dân.
Không chút tiếng động, hắn đánh ra một chưởng xuyên thủng càn khôn, một chưởng ấn ngưng tụ trong hư không rồi từ từ hóa lớn, tiếp đó va chạm với bàn tay to lớn giống như đám mây kia.
Tiếng rung mạnh lan truyền, vẻ yên tĩnh bị phá vỡ, óng ánh tới tận cùng, hào quang nơi này tựa như là biển rộng chợt nổ tung và bốc cháy!
Ầm ầm ồ ạt, vẻ rực rỡ tựa như là dung nham đang phun trào!
Hai bên liều mạng, thật sự kinh thiên động địa!
Những động tác này được xuất thủ cực kỳ nhanh làm người khó có thể thấy rõ, bàn tay của Tử Nhật Thiên Quân truyền tới cơn đau nhức, vết máu loang lổ chảy dài.
Trong lòng Tử Nhật Thiên Quân dâng lên vẻ nhục nhã, vô cùng không cam lòng!
Vốn cho rằng, sau lần xuất quan này thì thiên hạ sẽ là của chính mình, chẳng hề e ngại bất cứ chí tôn nào khác, hắn có thể ngang dọc tung hoành khắp thiên hạ, thế nhưng chỉ mới trận đầu tiên mà đã khiến hắn gian khổ như vậy rồi.