Ao bùn nhão rạn nứt, nước bùn bên dưới ồ ạt chảy lên trên, từng làn tiên khí theo đó thoát ra, Tiên phủ như muốn mở ra rồi!
Thạch Hạo đứng ở vị trí trung tâm nên chiếm cứ vị trí có lợi nhất, thủ vững tư thế bất cứ lúc nào cũng sẽ xông vào trong, đây tất nhiên sẽ khiến cho bốn đại chí tôn không vừa lòng.
"Không biết trời cao đất rộng, ngươi cho rằng bản thân khi ở Thiên Thần cảnh rất mạnh mẽ, chẳng hề tầm thường cho nên đủ khả năng quấy phá ở đây ư?" Có người lạnh giọng nói.
"Ta đứng ngay chỗ này đó, thì sao nào? Không phục thì cứ lăn lại đây chiến một trận!" Thạch Hạo lạnh lùng nói.
Hiện giờ, những lời lẽ vờ vịt đều đã bị vứt bỏ, nhất định sẽ diễn ra đại chiến, chính là cuộc đại quyết đấu giữa Hoang cùng với cấp chí tôn, thế nhưng hắn có đủ trình không?
Tất cả mọi người nghi hoặc, mạnh mẽ ở Thiên Thần cảnh cũng không có nghĩa cũng sẽ là thế khi so với người lớn hơn một cảnh giới lớn.
"Ngươi vững tin muốn tranh chấp cùng với chúng ta?" Bỗng nhiên, Tử Nhật Thiên Quân nở nụ cười, những phẫn nộ cùng với ngọn lửa giận đều đã tan biết sạch.
"Tất nhiên rồi." Thạch Hạo lạnh nhạt nói.
Tử Nhật Thiên Quân nhìn về phía ba người còn lại, nói: "Vậy mấy vị đạo hữu cảm thấy sao, hắn có tư cách tranh cao thấp với chúng ta một lát không?"
"Hắn là cái thá gì chứ, đánh lui là được rồi!" Có người dùng thần niệm quở trách, cũng không biết là ai lên tiếng, bởi vì âm thanh xuyên thấu hư không, khuấy động cả ao bùn nhão này.
"Thấy gì chưa, ngươi chẳng là cái thá gì cả, rời đi đi, tránh phải phạm sai lầm!" Tử Nhật Thiên Quân nở nụ cười thế nhưng lời nói càng lạnh lùng lơn.
Là muốn lôi ba đại chí tôn khác vào để chỉ trích Hoang, để hắn không còn một con đường sống nào, dù ai muốn cứu cũng không được, bởi vì làm như vậy sẽ đồng nghĩa với việc đắc tội cùng lúc bốn đại chí tôn.
"Tự mình phải biết mình, đừng nên quên đi vị trí của bản thân, sớm rời đi đi!" Có người lạnh lẽo nói.
Thạch Hạo đột nhiên quay đầu lại nhìn về phía chiếc bình bát bằng vàng tinh khiết kia, thứ này thuộc về Đại Tu Đà!
Mọi người hoài nghĩ, lẽ nào là Đại Tu Đà lên tiếng.
"Ngươi muốn lưu lại à, tự gánh lấy hậu quả!" Cùng lúc đó, Tử Nhật Thiên Quân lạnh lùng và nghiêm khắc nói.
"Ngươi có thể làm khó dễ gì ta nào!" Thạch Hạo chẳng hề khoan nhượng, khí chất đại biến, hoàn toàn khác với vẻ nhẹ nhàng như mây gió trước kia, thay vào đó là kiêu ngạo nhìn bốn đại chí tôn.
"Tốt, nếu như đã muốn tìm chết thì chúng ta sẽ cố gắng giúp đỡ vậy!" Sát khí của Tử Nhật Thiên Quân dâng trào, hắn sớm đã muốn vận toàn lực, dùng tới sức mạnh của cảnh giới cao hơn.
Vả lại, ba chí tôn khác cũng bị ảnh hưởng tâm lý theo, Tử Nhật Thiên Quân cảm thấy Hoang dù cho có mọc thêm cánh cũng khó mà thoát được, bất luận có bí pháp gì cũng không thể chạy thoát.
"Hư Đạo cảnh, là giao hòa cùng với Đạo, dùng hạt giống hoàn mỹ làm vật xúc tác để chạm tới đại Đạo, ngươi vĩnh viễn sẽ không thể hiểu được sự vĩ đại trong một khắc đó đâu!" Tử Nhật Thiên Quân nói.
Hư Đạo cảnh, ở trên Thiên Thần cảnh, thân cận với đại Đạo, hòa mình với đại Đạo, có thể cảm ngộ những diệu lý trong thiên địa, khi lần đầu tiếp xúc hoàn toàn với Đạo thì có thể khiến người khác như gặp ảo giác, giống như bản thân trở thành đại Đạo vậy!
Người ở cảnh giới này có thể tự mình khai tông lập phái, tự nhận bản thân là Giáo chủ.
Đương nhiên, cũng không phải mỗi một Giáo chủ đều ở cảnh giới này, bởi vì Giáo chủ cũng chỉ là một tên gọi, cũng không phải là một cảnh giới thật sự nào cả, chỉ là hầu như những Giáo chủ đều ở cảnh giới này mà thôi.