Ai cũng không ngờ rằng Thạch Hạo lại chiến thắng, đánh bại Tử Nhật Thiên quân!
"Còn không mau qua đây à?" Thạch Hạo lườm về phía Kim Giác tê, lời nói vẫn nhẹ nhàng như trước, thế nhưng khi rơi vào tai mọi người thì lại hoàn toàn khác biệt.
Hoang đại thắng!
Lúc này, tuy rằng hắn vẫn nhẹ như mây gió thế nhưng lại khiến người khác cảm thấy ngột ngạt vô cùng, không một ai dám phớt lờ lời nói của hắn, tất cả đều cẩn thận lắng nghe.
Kim Giác tê phát lạnh toàn thân, da đầu tê dại, lông tơ dựng thẳng, lời nói bình thản ấy rơi vào tai tựa như là sấm sét chấn cho nó như muốn té nhào trên mặt đất.
Tại sao lại như thế? Hoang thắng, Tử Nhật Thiên quân thất bại, kết quả này làm hắn như hóa gỗ, tuyệt đối không nghĩ tới kết thúc sẽ như vầy.
"Mày còn muốn tao nói lần thứ ba à?" Thạch Hạo quay đầu lại, trong đôi mắt b*n r* tia điện sắc lẹm, con ngươi thâm thúy, cả người tựa như trở nên cay nghiệt.
Nơi đây trở nên yên lặng, những tiếng thì thầm bàn tán to nhỏ đều im bặc, trái tim của mọi người đều đập rộn ràng, không ít người nhìn chằm chằm về phía Tử Nhật Thiên quân cách đó không xa, hắn sẽ can thiệt không?
Nên biết, Hoang đang 'làm theo ý mình', không hề quan tâm tới đối thủ, không để ý tới mọi người, muốn làm gì thì làm cái đó, đây là sự ngang ngược vô biên.
"Hoang, đại nhân, xin hãy khoan dung cho sự vô lễ của tại hạ, tại hạ không dám nữa đâu!" Kim Giác tê sỡ hãi nhắm mắt bước tới, nó run rẩy cúi đầu hướng về phía Thạch Hạo, dùng lời nói khiêm tốn nhất để cầu xin tha thứ.
Lúc này, nó vô cùng hối hận, rất muốn vả cho mình vài cái bạt tai, trước đây không lâu sao không im lặng đợi chờ kết quả trận đấu chứ, lại vào thời khắc quan trọng lên tiếng mỉa mai trào phúng Hoang.
Hiện giờ báo ứng đã tới, Hoang đã thắng, kết quả này hoàn toàn khác với suy đoán của hắn!
Vả lại, Hoang lại muốn nếm thử hương vị của nó, việc này làm nó sợ hãi, đường đường là nhân vật thiên tài một đời, thăng cấp thành cường giả Giáo chủ mà giờ lại trở thành đồ ăn của người ta.
Đặc biệt, khi nghĩ tới những lời đồn liên quan tới Hoang thì chợt liên tưởng tới việc bản thân bị gác trên đống lửa, bị nướng thành miếng thịt vàng ươm, việc này làm cho Kim Giác tê suýt nữa thì co quắp trên mặt đất.
Nó càng nghĩ càng sợ, bởi vì Hoang là 'kẻ tái phạm', không chỉ là lần đầu tiên thưởng thức hương vị của địch thủ, đối với Kim Giác tê thì đây là một Đại ma vương khủng khiếp nhất.
"Vừa nãy còn cười ha hả vui tươi lắm mà, muốn giết tao ngay và luôn, giờ lại cầu xin tha thứ, trở mặt cũng quá nhanh đó đấy chứ?" Thạch Hạo liếc nhìn nó.
"Đại nhân xin hãy khoan dung, ta không dám nữa đâu!" Bắp chân của Kim Giác tê run cầm cập không thôi, bởi vì, tình huống hiện giờ của nó chẳng hề ổn chút nào, Hoang lạnh nhạt là thế, nói rằng muốn nếm và ăn thịt nó.
"Xẻo, róc, cắt, ăn hết, ăn sạch!" Đúng lúc này, Thái Âm ngọc thỏ la làng lên.
Nàng rất nhí nhảnh, mái tóc bạc lấp lánh, dáng vẻ mười mấy tuổi, hai mắt to tròn như bảo thạch đỏ, tựa như là em bé được tạc từ ngọc ra vậy, xinh đẹp và tinh xảo.
Nhưng lúc này nàng lại ồn ào tựa như là một tiểu ác ma liền khiến Kim Giác tê sụi lơ trên mặt đất, lỗ chân lông cả người bốc lên hơi lạnh, nó bị dọa cho chết khiếp.
"Ngươi cho rằng khiêu khích qua Hoang thì chỉ cần xin lỗi đơn giản như vậy là được à, dù gì cũng phải để chúng ta nếm thử hương vị ra sao chứ." Đám người Tào Vũ Sinh cười híp mắt bước tới.
"Đại nhân, cứu ta!" Kim Giác tê nhìn về phía Tử Nhật Thiên quân, tựa như đang cố nắm lấy cọng cỏ cứu mạng vậy.
"Đạo huynh, nên độ lượng và khoan dung đúng lúc, tuy rằng nó hơi đắc tội với ngươi thế nhưng cũng không cần phải hù dọa bắt nạt như vậy chứ?" Rốt cuộc thì Tử Nhật Thiên quân cũng lên tiếng.