Một vầng mặt trời tím rịm lơ lững, thần diễm hừng hực, khí tím lan tỏa hàng ngàn hàng vạn làn, toàn bộ bao phủ lấy hư không.
"Thiên quân vô địch, đánh nát toàn bộ thần thoại!" Rất nhiều người hô lớn, nhìn về phía mặt trời màu tím trên trời cao kia.
Trong nhóm người này có rất nhiều cô gái trẻ tuổi, không thiếu những minh châu tới vừa một vài đại tộc, các nàng hưng quấn lớn giọng cỗ vũ cho Tử Nhật Thiên quân.
Đồng thời, cũng có một vài chàng trai tựa như Ngô Thái lại đang nhếch mép cười khẩy về phía Thạch Hạo, hắn rất chờ mong sẽ nhìn thấy được cảnh tượng bại vong của Hoang.
Hắn từng đại bại ở Giới phần, bị Thạch Hạo cướp mất giáp trụ xanh thẳm nên lòng ôm hận tới nay, giờ nào phút nào hắn cũng muốn rửa đi mối nhục này.
Thư đồng cũng hô lớn: "Chủ thượng, nhất định phải trấn áp hắn, Hoang là gì chứ, thần thoại cái gì chứ, chẳng là cái gì cả, chủ thượng xuất chiến chắc chắn hắn phải chết!"
Kim Giác tê trợn to hai mắt, con mươi vàng óng b*n r* thần quang thăm thẳm, nó vô cùng kích động, nếu như Tử Nhật Thiên quân áp chế Thạch Hạo vậy thì nó chắc chắn an toàn nên lúc này cũng gầm khẽ.
Hiện giờ, nơi đây trở nên nhốn nháo đầy náo nhiệt, rất nhiều cao thủ đều đã tới.
Đại nhật màu tím từ từ di chuyển, sau khi cách Thạch Hạo không tính là quá xa thì chợt dừng lại, bóng người mờ ảo bên trong tỏa ra thần uy cái thế!
Hồng Mông Tử Khí chủng, được mệnh danh là vô địch thời Tiên cổ!
Những người qua từng đời dung hợp với loại chủng này thì đều là một trong những người có sức chiến đấu mạnh nhất trong cửu Thiên thập Địa này, có thể nói là tuyệt diễm, có rất nhiều truyền thuyết liên quan tới thứ này!
Hiện giờ, muôn người chú ý, ai cũng ngó chừng vầng mặt trời tím giữa không trung kia, bên trong có sự kính cẩn cùng kính nể.
Tử Nhật Thiên quân trở thành tiêu điểm, hắn đứng giữa không trung, bóng người mờ ảo tựa như một tiên nhân cái thế, cả thiên hạ không ai sánh được, ngạo thị quần hùng, vầng đại nhật màu tím bên ngoài tỏa ra ánh lửa hừng hực khủng khiếp.
Mấy người bên dưới run rẩy và khụy gối quỳ lạy.
Bởi vì, ánh tím của mặt trời kia không ngừng tỏa ra những gợn sóng chói lói khiến cho cường giả nơm nớp lo sợ, ngay cả linh hồn cũng đang rung động.
Một bên khác, Thạch Hạo rất yên lặng, ống tay áo phấp phới theo gió, dáng vẻ trông như đơn chiết buồn tẻ, đồng thời cũng có luồng khí tức xuất thế nhưng lại thiếu đi sự ngang tàn.
Lúc này, ánh mắt của mọi người đều tập trung hết về mặt trời lớn màu tím trên cao kia, đều nhìn về vị Thiên quân ấy, ngoại trừ đám Tào Vũ Sinh, Trường Cung Diễn, Thỏ nhỏ... ra thì hiếm có ai quan tâm tới Thạch Hạo.
Bởi vì, trong lòng các người giả đều đã ngầm nhận định, hôm nay Hong chắc chắn sẽ bại, dù cho hắn đã từng huy hoàng vô địch thế nhưng chẳng mấy chốc nữa thôi sẽ là cục đá kê chân của Tử Nhật Thiên quân.
Mấy người này thở dài tiếc thay cho hắn, anh danh của Hoang có thể sẽ chấm dứt từ đây.
Còn có vài người không ngậm được nụ cười khẩy, cuối cùng thời khắc sỉ nhục về cuộc đại bại của hắn đã tới, ví như Ngô Thái, Thư đồng, Kim Giác tê chẳng hạn.
"Tới đây đi, chiến một trận Thiên Thần cảnh, Hoang, hãy để ta xem thử ngươi mạnh được bao nhiêu, có phải mọi người đã nói quá hay không!" Lời nói của Tử Nhật Thiên quân rất lạnh lùng, rất vô tình, ẩn chứa vẻ ngột ngạt khiến người khác khó thở.
"Thạch Hạo!" Phía sau, đám người Thái Âm ngọc thỏ, Tào Vũ Sinh, Phượng Vũ đều lộ vẻ lo âu, dù là quyết đấu ở cấp Thiên Thần thì cát hung khó mà liệu được.
Bởi vì, sau khi đối phương dung hợp một hạt giống hoàn mỹ thì toàn bộ trên thân thể đều đã được tiến hóa, có thể áp chế được cảnh giới Thiên Thần, tố chất thân thể đã ở bậc bên trên.
"Không cần lo lắng." Thạch Hạo nở nụ cười với bọn họ, hắn bước tới, đón lấy vầng đại nhật màu tím kia.
Rốt cuộc cũng đã bắt đầu, tất cả mọi người đều hồi hộp, một vài ánh mắt bắt đầu tập trung về phía Thạch Hạo.
"Hắn cũng dám nghênh chiến nữa à?" Trong Tiên viện có mấy người lộ vẻ kinh ngạc.
"Ha ha, dù gì hắn cũng là Hoang mà lại, đã từng là chí tôn trẻ tuổi một đời, đời nào dễ dàng thối lui chứ, dù có như thế nào thì cũng sẽ tử chiến tới cùng." Ngô Thái cười ha hả trên nổi đau của người khác, cuối cùng hắn cũng đã chờ được tới giây phút này, rất muốn nhìn thấy cảnh tượng thảm bại của Hoang.
Không một ai xem trọng Thạch Hạo, mặc kệ là người có thù hằn với hắn hay là những người không liên quan, ai cũng cảm thấy sau khi Tử Nhật Thiên quân dung hợp đạo chủng thì dù ở cảnh giới nào cũng chẳng một ai có thể sánh được!
"Thật đáng thương quá mà, đã từng huy hoàng nhưng nay lại phải nhận lấy kết thúc đầy đau thương như vầy!" Kim Giác tê trong vẻ khiếp sợ lên tiếng, nó vô cùng hưng phấn.
"Yên tâm, chủ thượng đã ra tay thì không một ai có thể chặn được, từ nay về sau chắc chắn Hoang sẽ dần suy bại, đi khỏi thần đàn!" Thư đồng cười lạnh nói.
Ầm!
Đúng lúc này chợt truyền tới tiếng rung mạnh, tất cả mọi người đều im bặc, bởi vì một luồng khí đại đạo lưu chuyển khiến mọi người sợ vỡ cả mật, nội tâm bất an.
Đại nhật màu tím từ từ xoay tròn tựa như đã tồn tại cả ngàn tỉ năm qua, tựa như từ nơi sâu nhất của vũ trụ tinh hà di chuyển chậm chạp và giáng lâm xuống nơi này.
Đó chính là Hồng Hông tử khí* biến thành, nó vô cùng cổ xưa, năm tháng cũng không thể phai mờ được!
(*): Khí tím Hồng Mông.
Lúc này, nó bao quanh lấy Tử Nhật Thiên quân, kéo lấy đạo tắc khó lường rồi ầm ầm ép về hướng Thạch Hạo.