Cảnh tượng như thế này hết sức kinh người, một vầng mặt trời màu tím tròn trịa và to lớn lướt ngang qua trời cao, tản ra ánh tím rực rỡ, từng tia khí tím phủ khắp hư không.
Ở xung quanh, dòng sông tím cuồn cuộn tỏa ra ánh sáng lung linh tựa như thác nước trút xuống.
Không ai có thể nhìn thấy hình dáng của Tử Nhật Thiên Quân, bóng người mơ hồ dường như sừng sững ở vực ngoại xa xôi, chỉ khi tròng mắt của hắn khép mở thì mới có thể cảm nhận được tinh khí sinh mệnh dồi dào của hắn đang dâng tràn cuồn cuộn.
Ai cũng không nghĩ tới, sau khi Hoang trở về thì Tử Nhật Thiên Quân liền đối đầu với hắn, hai người này sẽ có một trận chiến sao?
Chỉ là, tu vi của Hoang đã tới mức nào, biến mất gần ba năm, ai cũng không biết thực lực hiện tại của hắn, không có hạt giống hoàn mỹ để dung hợp thì có thể sánh vai cùng Tử Nhật Thiên Quân vô thượng ư?
Trong lúc nhất thời mọi người tràn ngập chờ mong, muốn biết hiện tại Hoang có thực lực ra sao.
"Là ngươi sai Kim Giác tê tới thăm dò ta?" Thạch Hạo lời nói lạnh lùng, không hề có một chút vẻ hòa hoãn nào.
Mà đối diện, Tử Nhật Thiên Quân lại hoàn toàn trái ngược, tuy rằng vầng mặt trời uy nghiêm từ giữa trời chiếu rọi thế nhưng lời nói cũng rất nhu hòa, mang theo hơi thở an lành, nói: "Thư đồng không ngoan, thủ hạ hồ đồ, đừng lấy làm phiền lòng."
Hắn nói rất hời hợt, gạt chuyện vừa rồi sang một bên.
Ánh mắt Thạch Hạo lưu chuyển không hề nói gì, nếu không phải tên Thiên Quân này gợi ý thì chắc chắn thủ hạ của hắn dù lớn mật đến đâu c*̃ng sẽ không dám vượt qua giới hạn.
"Cửu U Ngao cùng ta là thế giao*, là bạn tốt của ta!" Tử Nhật Thiên Quân nói thẳng ra mấy lời như vậy.
(*): Quan hệ qua nhiều đời.
Thạch Hạo vô cùng kinh ngạc, là đang chặng miệng hắn sao, sợ hắn vặn hỏi hay nói ra lời khó nghe? Vì vậy trực tiếp tỏ rõ một vài quan hệ nhân quả.
"Ồ, Cửu U Ngao à, hắn khỏe không? Đã lâu không gặp cũng không biết tu vi của hắn bây giờ tinh tiến đến một bước nào rồi." Thạch Hạo bình tĩnh nói.
"Hắn ngày xưa quyết đấu cùng ngươi đã khổ chiến mấy ngàn hiệp, cuối cùng vẫn thất bại, đã tạo xung kích không nhỏ cho hắn nên từng có một khoảng thời gian rơi vào suy sụp, nhưng biết nhục để sau đó quyết tâm, dựa vào chính bản thân mình tiến vào một động phủ cổ xưa, sau khi đạt được một hạt giống hoàn mỹ và đã dung hợp thành công rồi!" Tử Nhật Thiên Quân nói.
"Biết nhục sau đó quyết tâm, ngươi cho rằng hắn thua bởi ta là một loại sỉ nhục sao?" Thạch Hạo nhìn chằm chằm vầng mặt trời màu tím giữa không trung kia.
"Đạo huynh suy nghĩ nhiều rồi." Tử Nhật Thiên Quân vẫn cười ôn hòa như trước nhưng cũng có một loại cảm giác ngăn cách, vầng mặt trời màu tím càng lúc càng rực rỡ hơn, bay qua ngang trời tựa như nắm giữ sự sống chết của sinh linh trong thế giới.
"Ngươi tìm tới, là muốn quyết đấu với ta à?" Thạch Hạo hỏi.
"Lúc ta xuất quan có nghe nói Cửu U Ngao thua trận thì hơi kinh ngạc, đồng thời cũng có chút thoải mái, ta biết với tính cách kiêu ngạo của hắn thì sớm muộn gì cũng sẽ ăn lấy thất bại, mài dũa làm dịu lại như vậy mới có thể quật khởi thật sự. Đồng thời, ta c*̃ng rất chờ mong sẽ luận bàn với người đã đánh bại hắn. Chỉ có điều khi ta muốn tìm ngươi thì lại biết được ngươi không chiếm được hạt giống thích hợp nên cứ thế mà biến mất. Điều này làm cho ta vô cùng bùi ngùi, tiếc nuối khi không thể đánh một trận với ngươi ở cảnh giới Thiên Thần hòng so sánh cao thấp, sau này hơn phân nửa cũng không có cơ hội nữa rồi." Tử Nhật Thiên Quân ôn hòa nói.
Câu nói sau cùng vừa thốt ra đã khiến rất nhiều người chấn động, lần lượt lộ ra sắc mặt khác thường.
Hiển nhiên, Tử Nhật Thiên Quân là người siêu nhiên, mạnh mẽ và tự phụ tuyệt đỉnh, ý của hắn rất rõ ràng, ở cảnh giới Thiên Thần hai người không tiến hành luận bàn thì như vậy sau khi tiến vào cấp Giáo chủ cũng đã mất đi ý nghĩa.
Bởi vì, Thạch Hạo không có một hạt giống hoàn mỹ nên sẽ không ngừng kéo dài khoảng cách cùng những người như Tử Nhật Thiên Quân, chắc chắn vĩnh viễn đuổi theo không kịp!
"Tuy nhiên, vừa nãy ta thấy ngươi ra tay, cảm thấy như đã bỏ sót cái gì đó, loại thủ đoạn kia không phải người bình thường có thể sử dụng được, dùng cảnh giới Thiên Thần phá Kim Giác tê, thực sự là đáng gờm!" Tử Nhật Thiên Quân thở dài nói.