Có người cá biệt nhận ra Thạch Hạo nên hét lên đầy kinh ngạc.
Cái tên này đã rất lâu rồi không được người đề cập đến, trong vòng một năm sau khi hắn biến mất thì còn có người bàn tán, sau đó liền từ từ bặt tăm, hôm nay lại được người xướng lên.
Hoang!
Đúng là hắn? Mọi người quay đầu lại, rất nhiều người đều đang nhìn chăm chú!
Vô cùng quen thuộc, đúng là người kia! Có điều so với trước đây hắn có thêm một sự bình thản, ít đi sự lộ liễu, thêm nhiều sự trầm tĩnh.
Ở đây có một nhóm tương đối người đã từng thấy Hoang, lúc này đều lộ ra vẻ kinh ngạc, sao hắn lại xuất hiện? Trong nhận thức của mọi người, hắn đã mất đi vị trí Chí Tôn, cũng sẽ không bao giờ xuất hiện nữa.
Không ai từng nghĩ tới, ngay hôm nay, hắn lại xuất hiện ở bên trong Thư viện Thiên Thần.
"Đúng là hắn, Hoang lại trở về rồi!"
Đi một cái chính là gần ba năm, những ngày này hắn ở đâu, đang làm gì? Rất nhiều người đều nghi hoặc trong lòng.
"Hoang, đã từng là chí tôn trẻ tuổi một đời đấy, chỉ là vì không có hạt giống hoàn mỹ nên đã sa sút, bây giờ hắn trở về là có ý nghĩa ra sao, lẽ nào đã dung hợp thành công hạt giống Đại Đạo?"
Một số người kích động, đặc biệt là những người ở lại Thư viện Thiên Thần kia, là những học sinh không được Tiên viện và Thánh viện vừa ý chọn lựa đi càng tỏ rõ vẻ hưng phấn.
"Thư viện Thiên Thần ta không phải là không có người, chỉ là trước nay chưa hề quay về mà thôi, hiện tại một vị chí tôn thật sự đã tới, ngay cả Cửu U Ngao cũng từng bại trong tay của hắn, rồi hắn từng ăn miếng trả miếng với tiểu Thiên Vương!" Một số người cười to, vô cùng kích động.
Bởi vì trong hơn hai năm vừa qua, Thư viện Thiên Thần sa sút đến mức không ra hình thù gì, kỳ tài thực thụ đã được tuyển đi, cứ thế một đi không trở lại.
Bên trong Thư viện cũng đã không còn học sinh nào kinh diễm nữa, dưới áp lực của hai viện kia cũng chỉ có thể lờ mờ tối tăm, đã mất đi phong thái cùng hào quang vốn có ngày xưa.
Thư viện Thiên Thần bây giờ rất biết điều. Đây cũng chỉ là bất đắc dĩ thôi, bởi vì thực sự không hề có đệ tử nào xuất sắc cả, những người còn lại trong mắt của Tiên viện Thánh viện đều là 'gỗ mục', không thể điêu khắc được.
Học sinh của Thư viện Thiên Thần không có chút địa vị nào, trước mặt đệ tử của hai viện không nhấc nổi đầu lên, bởi vì không một ai có thể tranh đấu cùng đệ tử của Thánh viện và Tiên viện.
Trong trường hợp đệ tử hai viện xuất hiện thì đệ tử của Thư viện Thiên Thần bị gạt bỏ, thậm chí bị quát tháo la rầy, không được để mắt chút nào, thiếu sự tôn trọng nên có.
"Hoang, đúng là ngươi?" Có người kêu to, vọt tới.
Trong quá khứ, lúc Thạch Hạo còn ở Thư viện Thiên Thần thì cũng chưa từng gặp gỡ những học sinh này, tuy cũng gợi lên một ít xung đột nhưng đều tiến hành chiến đấu cùng một ít kỳ tài tuyệt đỉnh, nói thí dụ như mấy người Lục Đà, Vương Hi.
Thế nhưng mà, vật đổi sao dời, chỉ có bọn họ cùng Thạch Hạo lưu lại, những người được gọi là kỳ tài ngút trời kia đều đi rồi, chỉ có một số ít người ở lại giữ Thư viện, nên dù cho là đối mặt Thạch Hạo đã từng rất xa lạ thì bọn họ c*̃ng sinh ra thiện cảm vô hạn, tựa như nhìn thấy tri kỷ vậy.
Thậm chí một số người còn mừng đến phát khóc, máu nóng sôi trào, không nhịn được muốn ngửa mặt lên trời thét dài, bởi vì trước đó bọn họ thực sự đã chịu quá nhiều bất công và khuất nhục.
Chẳng hạn như ngay lần này, ở bên trong Thư viện Thiên Thần của mình, lúc động phủ Tiên gia dưới lòng đất sắp sửa mở ra thì đệ tử bên trong Thư viện Thiên Thần lại bị quát mắng và bị buộc phải lùi về sau, không được đứng quá gần.
Việc này khó xử đến cỡ nào, thực sự vô cùng nhục nhã khiến người ta cảm thấy giận dữ và xấu hổ, không đất dung thân, nhưng cũng lại không thể làm gì!
Bởi vì c*̃ng từng có người không cam lòng và chống trả, thế nhưng không thể không nói, số học sinh không được tuyển đi này hiện nay thật sự không phải là đối thủ.
Trong mấy lần xung đột, không cần nói đến mấy vị chí tôn thật sự như Tử Nhật Thiên Quân, Thích Cố, Đại Tu Đà... mà cho dù thư đồng là tôi tớ của bọn họ cũng đều không hề ra tay, chỉ cần những người khác đứng ra cũng đã trấn áp hết những người này rồi.
Có mấy người từng bị đánh đến phun đầy máu, bị vứt tại cửa của Thư viện Thiên Thần, nhưng chỉ có thể nhẫn nhục, im lặng không dám hó hé, không thể nói đạo lý, kìm nén một miệng máu bầm, chán nản lùi về sau.