"Hãy nhớ cam kết của ngươi!" Phía sau truyền đến âm thanh, cô gái đứng dậy rồi ngồi lại vào phiến đá, nàng phong hoa tuyệt đại, mưa ánh sáng rực rỡ bao quanh thân thể linh lung kỳ ảo, cùng lúc đó quy tắc chư thiên lại hiện lên rồi bao quanh nàng, tôn nàng lên như tiên tử tuyệt thế.
Thạch Hạo gật đầu tỏ vẻ đã hiểu ý của nàng, hắn vẫn mang lòng cảm kích đối với cô gái này, nếu đối phương muốn xuống tay với hắn thì hắn đã không có lần thu hoạch này, có thể sẽ chết trong này, bởi vì trước khi đi vào hắn chưa bao giờ nghĩ tới bên trong lại có một sinh linh.
"Hãy yên tâm!" Cuối cùng hắn chỉ nói được ba chữ như vậy, đồng thời liếc mắt nhìn chằm chằm cô gái này, trong mắt có cảm kích, biểu đạt lòng cám ơn.
Hạt giống kỳ dị này nứt ra một khe hở, ánh sáng bên ngoài xuyên thấu vào trong, tinh khí đất trời rộng lớn nồng nặc cũng theo đó ập tới.
Thạch Hạo ngạc nhiên, Đại trưởng lão đã tìm tới một nơi thế nào mà tinh khí lại không ít hơn bao nhiêu tinh khí trong hạt giống, đậm đặc vô cùng, như là sóng nước dập dờn.
Xoẹt, hắn đã ra bên ngoài.
Ập theo tới còn có sự nóng rực, vô cùng chói mắt, một đám lửa đập tới sắp đốt cháy hắn, có một loại đau đớn truyền lên cơ thể.
Hắn lại ở trong ánh lửa, đâu đâu cũng có tinh hoa Thái dương, ánh lửa khắp nơi, Thạch Hạo hoài nghi mình đã tiến vào trong mặt trời.
Đây là địa phương nào?
Hắn nhớ Đại trưởng lão từng nói, trạm thứ nhất là phải chọn một địa phương có thuộc tính Thổ, lợi dụng sự màu mỡ của đất đai chôn hắn xuống để nuôi dưỡng hạt giống, thế nào lúc này lại tiến vào bên trong động lửa?
Nhiệt độ cao đập vào mặt, tóc của Thạch Hạo đều sắp bốc cháy, da thịt sắp nứt, điều này làm cho hắn khá là giật mình, bây giờ hắn đã đứng trong hàng ngũ những nhân vật cấp Giáo chủ rồi vậy mà vẫn còn bị ánh lửa làm cho bị thương.
Rất nhanh, hắn biết mình đang ở nơi nào, đây là một hang động cổ xưa, vô cùng lớn và c*̃ng rất sâu, trong động tràn ngập ánh lửa, óng ánh vô cùng.
Thạch Hạo tin chắc, nếu như hắn ở cảnh giới Thiên Thần thì nhất định sẽ bị đốt thành tro bụi, chẳng còn sót lại gì, còn lúc này thì miễn cưỡng có thể trụ được.
Chuyện này thực sự làm người nghe kinh hãi, Giáo chủ bình thường đi vào chắc chắn phải chết, sẽ trở thành tro tàn, không hề có một chút suy tưởng nào.
Trong cơ thể Thạch Hạo có một hạt giống phát ra ánh sáng trong suốt tràn ngập toàn thân, đó là cánh cửa trong cơ thể hắn đang giải phóng sức mạnh, Đạo bên trong đang phát uy.
Một luồng cảm giác mát mẻ tràn ngập toàn thân, thân thể cùng xương cốt của Thạch Hạo đồng thời vọng lên tiếng leng keng, hắn không cảm thấy đau đớn nữa, đã hoàn toàn ngăn chặn được ánh lửa.
Động cổ sâu hun hút, tia lửa nhảy múa.
Nhìn kỹ thì có thể phát hiện, địa hình trong này rất phức tạp, cách đó không xa có rất nhiều ngã rẽ giống như mạng nhện nối tới các nơi, đây là một tòa cung điện dưới lòng đất.
Một hang động cổ xưa, bên trong có một thế giới khác.
"Đại trưởng lão!"
Thạch Hạo hơi lo lắng hô lớn, bởi vì hắn đã đáp ứng cô gái trong cuống rốn thiên địa kia nên không thể lừa gạt nàng.
"Ở đây." Sâu trong hang động có người đáp lại.
Trên một chiếc bồ đoàn, một bóng người mờ ảo mở mắt ra, tuy trong ánh lửa nhưng vẫn sắc bén như tia chớp đẩy lùi toàn bộ ngọn lửa, chính là Đại trưởng lão.