Cái kén giập vỡ từ từ bóc ra từng mảng, yêu dị mà kinh người.
Cái kén do đạo tắc xây dựng thành bị đốt đến tới mức tổn hại, nó tựa như miếng than cốc dần dần vỡ vụn, lộ ra người đang ở bên trong, da thịt hắn lờ mờ, bên trong đạo tắc lại có một loại khí cổ điển, không giống như vật sống mà ngược lại giống như là một đồ vật.
Ầm!
Cái kén cháy đen đột nhiên sáng rực và bốc cháy hừng hực, đó là quy tắc, đó là trật tự, dồi dào tới cực điểm, nhấn chìm Thạch Hạo.
Lúc trước, khi cái kén này bị ngọn lửa thần bí to bằng nắm tay đốt cháy thì c*̃ng không chói mắt như vậy, lúc này lại bùng cháy đến mức tận cùng, rực rỡ đến cực điểm.
Đồng thời, đây mới là đáng sợ nhất, nó mang ý nghĩa là sự va chạm, sự dập tắt của quy tắc chư thiên, thân thể Thạch Hạo ở trung tâm ngọn lửa làm sao chống lại được đây?
Cách đó không xa, cô gái xinh đẹp kia phát ra một tiếng thét kinh hãi, ngay lúc nàng cho rằng Thạch Hạo có thể thành công thì lại xảy ra sự biến về chất như vậy, không thể đoán được.
Quả thực, Thạch Hạo đã gặp phải phiền phức ngập trời!
Cơ thể lờ mờ lập tức bị đốt cháy, sáng sủa đến đỉnh điểm, bởi vì hắn đã hóa thành bó đuốc, bị các loại quy tắc bao phủ, thiêu đốt cùng với cái kén kia.
Đây là lửa Đại Đạo, là ngọn lửa kinh khủng nhất do vạn Đạo chư thiên hóa thành!
Dưới ngọn lửa này cái gì cũng có thể bị thiêu huỷ, cái gì cũng có thể hóa thành tro tàn.
Đạo, trong trời đất bao la chỉ có một, nhưng lại có thể phân hoá thành hàng vạn quy tắc, lúc này chính là những quy tắc đó tạo thành ngọn lửa, có thể đốt tận tất cả.
Thân thể Thạch Hạo thủng trăm ngàn lỗ, trong nháy mắt không ra hình thù gì cả nhưng lại không có máu chảy ra, có chỉ là những loang lỗ cùng với những mảng đen kịt không ra hình thù gì.
Hắn tựa như một khúc than củi tả tơi, sau đó lại bị cả đống đá đập cho rách nát.
Lúc này, hắn đã đi tới bên bờ hủy diệt, bất cứ lúc nào thân thể, tinh thần cũng có thể biến mất.
Thạch Hạo thở dài, hắn cũng biết làm sao có khả năng sẽ thuận lợi như vậy được chứ, nếu như một lần lập tức thành công thì thời xưa đã có người thành tựu địa vị vô thượng này rồi, cần gì chờ tới hôm nay chứ. Đến nay còn chưa có người nào có thể đi thông con đường này!
Đồng thời cách đó không xa, đốm lửa thần bí to bằng nắm tay kia vẫn đang nhảy nhót, được tiên khí và ánh sáng hỗn độn quấn quanh, hiển lộ hết vẻ mông lung, cực kỳ thần bí.
Đốm lửa này, Thạch Hạo đã từng hoài nghi là lửa Tiên, là ngọn lửa hỗn độn, là ngọn lửa đứng đầu trong cửu Thiên thập Địa.
Nhưng hiện tại hắn lại hơi nghi ngờ về điều này, khó có thể nói rõ nó đến cùng là thứ gì. Nó có thể hóa thành tấm gương phản chiếu ra Đại Đạo thâm sâu nhất, lại có thể trở thành ngọn lửa đốt cháy vạn vật.
Ngay lúc nãy, nó đã từng miễn cưỡng thiêu rụi cái kén do quy tắc hóa thành!
Mà bây giờ nó lại chẳng hề chuyển động, chỉ khoanh tay đứng một bên nhìn hắn, như là đang lẳng lặng đợi một kết quả nào đó.
Thạch Hạo gặp phải nguy cơ lúc nào cũng có thể mất mạng, bị đốt tới mức đèn cạn dầu, da dẻ khô nứt, xương cũng sắp đứt rời, từ trên thân thể như than cốc của hắn vang lên những tiếng xèo xèo như dầu mỡ đang sôi, điều này khiến người ta trông mà tê cả da đầu.
Ít nhất, sinh linh nữ tính cách không xa kia đều cảm thấy hơi sợ, có tâm muốn ngăn cản và giúp đỡ thế nhưng lại không biết có cần thiết giúp hay không.
Bởi vì, Thạch Hạo còn sống, còn đang chống cự, còn đang ngộ đạo.
Nàng chợt thấy, thiếu niên này là một tên b**n th**!
Chính xác, Thạch Hạo đang trong cảnh ngộ đạo, gần như là nhất tâm đa dụng. Thậm chí lúc thần thức hoang mang thì vẫn đang nghĩ đến rất nhiều chuyện, từng chuyện trong quá khứ hiện lên trong ý nghĩ.