Thiên địa đại đạo, rộng lớn vô biên!
Nó vô hình vô chất, không có kích thước cụ thể, càng không hình dạng thật sự, nó là vô thượng, là cao cao không thể với tới.
Lúc này, một gợn sóng to lớn nghiền ép xuống khiến đất trời run rẩy, khiến trung tâm sinh mệnh của Thạch Hạo rung động, linh hồn như muốn sụp ra, nếu không có phiến đá dưới chân bảo vệ thì chắc chắn sẽ biến thành tro bụi.
Hắn lau sạch máu nơi khóe miệng, nhìn chăm chú không trung, thể ngộ loại "Đại Đạo" bao la kia, tuy rằng không nhìn thấy cụ thể thế nhưng các loại mưa ánh sáng cùng với khí thế vô hình ấy cũng đủ khuất phục lòng người.
Đại thế, đại đạo!
Thạch Hạo nhắm mắt lại, toàn bộ thần giác đang chìm trong trạng thái nghiên cứu ước số bé tí kia quay trở lại, tạm thời không suy nghĩ gì về những nền tảng cấu tạo nên bộ phận của trật tự, mà là bắt tay vào "Đạo" cổ điển nhất.
Cái gọi là đại thế, cái gọi là đạo như này hoàn toàn là một khái niệm trừu tượng nhất, không giống như là xích thần trật tự, chúng cần phải được cấu trúc lại.
Nếu như muốn cấu trúc thì đó chính là vô cùng vô tận xích thần trật tự đan xen lẫn nhau, ảnh hưởng lẫn nhau, lít nha lít nhít, xây dựng nên tràng vực vô hình trong càn khôn.
Mà Đạo như vậy thì làm sao diễn dịch, làm sao giải thích, gần như rất khó tách, vì nó thiên biến vạn hóa!
Muốn mô phỏng cụ thể theo đó hay thậm chí nói là khắc lại thì không thể nào hoàn thành được.
Cái gọi là ngộ đạo, nắm giữ được đạo tắc, những thứ này kỳ thực đều là quy tắc nhỏ rõ ràng, không thể là áo nghĩa cuối cùng của đại Đạo.
Hoặc cũng có thể nói, chỉ là một góc mà sinh linh đã rút được từ trong đại Đạo thiên địa, đạt được mảnh vỡ, hiểu rõ một đoạn ngắn, mà không phải khống chế toàn bộ.
Nếu như hiểu rõ toàn bộ đại Đạo thì đã hoàn toàn siêu thoát lên trên, không những trường sinh bất tử mà hơn phân nửa còn có thể xưng là trời xanh rồi.
Thạch Hạo hoài nghi, ngay cả Chân Tiên cũng chưa chắc hoàn toàn lĩnh ngộ, biết toàn bộ Đạo.
"Cái gọi là vạn đạo chư thiên, vậy có thể nói có vô hạn đại Đạo, có vô số loại đại Đạo ư? Nếu như vậy, thì sao có thể tìm hiểu được toàn bộ chứ." Thạch Hạo tự nói.
Xa xa, mái tóc tím của cô gái xinh đẹp hoàn mỹ không ngừng phát ra ánh sáng lấp lánh, trong đôi mắt có ánh lành lướt qua, nàng rất kinh ngạc, chỉ là một thiếu niên, cảnh giới còn không cao lắm, lại sắp đặt chân lên lĩnh vực như vậy hay sao?
Rất nhanh, Thạch Hạo lắc đầu, hắn lập tức hiểu rõ, cái gọi là vạn đạo chư thiên quá cụ thể, đây là một loại luận cứ hoang đường.
Đạo, chỉ có một, chính là Đạo, không cần phải chia làm loại này loại kia, những người muốn phân tách thì đều sai lầm cả
Hắn hiểu rằng, những tu sĩ cảnh giới cao đều sẽ biết, đại Đạo vô hình, không có xu hướng ổn định, không thể dự đoán, riêng mình nó cao cao tại thượng.
Chẳng qua là, từ xưa tới nay, khi có người ngộ đạo, tình cờ lấy ra được một chút mảnh vỡ quy tắc của Đạo thì chợt cảm thấy đã thể ngộ được một loại Đạo nào đó, rõ ràng đây cũng là một lý luận đúng.
Vì vậy, cũng có người đã phân chia, cái gì ba ngàn đại Đạo, cái gì vạn đạo chư thiên, cái gì Thập Đại Thánh đạo, cái gì Ngũ Hành Đại Đạo, đều là được định nghĩa dưới tình huống như vậy.
Thiên địa khởi nguồn từ vô danh, vạn vật chi mẫu hữu danh*.
(*): Lúc vạn vật khởi đầu, vạn vật còn không có danh tự. Lúc có danh tự, hậu nhân liền đặt tên là 'Đạo'. 'Đạo' là danh tự chung c*̉a vạn vật, là sự sinh ra của vạn vật (nguồn: tangthuvien.vn).
Đạo không có hình dạng, Đạo không phải vật thể, Đạo không thể miêu tả một cách rạch ròi được, Đạo hùng vĩ và ở khắp mọi nơi, không thể dự đoán.