Thật sự rất kỳ lạ, sau khi hắn vừa mới tiến vào nơi trung tâm thì hoàn toàn khác hẳn, kinh văn như sóng nước không ngừng đan xen, đâu đâu cũng có!
Âm thanh vang dội, làm người ta thức tỉnh!
Chỉ trong tích tắc, Thạch Hạo như muốn ngộ đạo, được quy tắc chư thiên nhấn chìm, rong chơi trong đại dương của đại đạo, trong lòng hiện lên vô hạn thể ngộ.
Ở đây, hắn cảm thấy mình như là một cây thực vật héo úa chợt được mưa lớn tưới tắm, thu được ánh mặt trời chói chang, làm bản thân bừng tỉnh và trưởng thành lớn mạnh hơn.
Đây là thứ hắn đang cần, là sự trợ cấp của linh hồn, là sự siêu việt của sinh mệnh, sự sự thăng hoa của bản thân.
Con đường tu đạo, là muốn tiến hóa, là sự tăng lên của cấp độ sinh mệnh, do đó thoát khỏi sự ràng buộc, tỏa sáng cùng nhật nguyệt, sinh trưởng cùng thiên địa, bất diệt thật sự.
Đây là con đường chung cực mà nhiều ngườ hướng tới, là mục tiêu cuối cùng của tu sĩ.
"Ta muốn trường sinh, ta muốn sống tiếp, không có phần cuối trong cuộc đời, thế nhưng không phải đồng thọ cùng đất trời, không phải tỏa sáng cùng nhật nguyệt, bởi vì một giới này cuối cùng cũng sẽ phải có một ngày phai mờ."
Lúc Thạch Hạo ngộ đạo thì cũng không phải mê man, mà trong tâm dâng lên xúc động, linh quang không ngừng lấp lánh.
Bởi vì hắn hiểu rõ con đường của mình hoàn toàn khác với người khác, muốn vượt qua được tiên hiền cổ đại thì trước tiên phải đi theo con đường riêng biệt.
Hiển nhiên, đạt được một hạt giống hoàn mỹ đồng nghĩa nhận được sự tán thành của đại thiên dịa này, cùng tồn tại với càn không này, đây cũng không phải là con đường của hắn, bởi vì hắn không hề có cổ chủng như thế.
Chưa từng đạt được cơ duyên, không được coi là con cưng của trời, cho nên mới đành lòng như vầy, mới bước lên con đường mà hắn với Đại trưởng lão cùng nhau nghiên cứu này.
Ầm ầm ầm!
Màn trời bao la từ trên cao hạ xuống, chấn động lòng người.
Từng sợi xích thần trật tự tựa như là từng dòng thác lớn trút từ trên cao xuống, tình cảnh bao la ấy khiến cả đời này hắn khó mà quên được.
Là bắt đầu công cuộc lột xác của hắn, đây không phải là khắc vẽ theo hàng vạn phù văn mà là đang nghiêm cứu đầy chuyên tâm, đối chiếu với thế giới trong cơ thể mình, xác minh lẫn nhau, từ đó sánh vai cùng với đại vũ trụ, thậm chí là siêu việt.
"Một hạt bụi có thể lấp biển, một cọng cỏ có thể chém nát tinh thần nhật nguyệt..."
Thạch Hạo lẩm bẩm, đây là sự hiểu biết sâu sắc nhất và bản chất nhất mà hắn ngộ được, cũng khong phải là cảm xúc nhất thời mà là lĩnh ngộ thật sự.
Tuy rằng bản thân rất bé nhỏ, tựa như là bụi trần nếu so sáng với ngôi sao, không đáng chú ý tới khi so với tinh hệ, cũng chẳng là gì khi đặt cạnh đại vũ trụ, không ai chú ý tới cả.
Nhưng, một cá thể bất kỳ nào cũng là hoàn chỉnh nhất, đều có thể chờ đợi cơ hội để mở ra 'Giới tàng' hoàn mỹ của mình, hay có thể nói là mở ra từng cánh Tiên môn một.
Ý nghĩa đơn giản nhất chính là, từng bảo tàng thân thể có thể không ngừng được mở khóa!
Thân thể như hạt bụi, tuy rằng nhỏ nhưng một khi mở ra 'Giới tàng' trong cơ thể mình, như vậy có nghĩa là sẽ vô ngần, là rộng lớn, là vô địch!
Tiền đề chính là, ngươi phải mở ra toàn bộ, mở ra vô tận!
Thạch Hạo được vô số xích thần trật tự quấn quanh tựa như bị trói chặt nơi đó, hắn hóa thành một tấm bia đá bất hủ bị phong kín chẳng thế nhúc nhích được, hắn ngồi xếp bằng bên trên tảng đá và nhận được sự gột rửa.