Một thời đại lớn đã tới, mặc cho có thể là thời kỳ cuối của kỷ nguyên, thậm chí có thể nói là tận thế nhưng lại là niên đại rực rỡ nhất!
Cây non Thế Giới thụ đã dung hợp với người, vậy thì kinh thiên tới cỡ nào chứ?
Sau đó, Hồng Mông Tử Khí chủng cũng xuất hiện, đây là một hạt giống vô địch, tử khí đông lai, cuồn cuộn ba vạn dặm, là sự thể hiện của vẻ thần uy không gì sánh được.
Ngày hôm đó, các đại tộc trên cửu Thiên đều chấn động, những chí tôn trẻ tuổi thật sự đều lần lượt xuất quan, quật khởi trong thời loạn lạc như vầy nên đã chấn động tất cả mọi người.
"Không ngờ lại có cổ chủng như thế, nên biết, dù cho ở niên đại Chân Tiên thì cũng là một hạt giống hiếm có, dù cho là Trường Sinh giả cũng phải khát khao."
Dù là đạo thống bình thường hay là những thế gia bất hủ, rất nhiều cao thủ đều đang bàn tán về việc này.
Mọi người có linh cảm, đây chỉnh là bắt đầu mà thôi, sau này sẽ còn có kỳ tài trẻ tuổi đầy kinh thế xuất hiện, có thể những cổ chủng cao cấp nhất ở trên một kỷ nguyên trước đều sẽ tụ hội ở đời này!
Không vì những chuyện khác, chỉ là huy hoàng một lần duy nhất, sửa chữa lại tiếc nuối của năm xưa, là để đánh bại cường địch của dị vực!
"Cổ chủng hoàn mỹ đồng loạt xuất hiện, ai mới là thiên hạ đệ nhất đây, đâu mới thật sự là chủng vô địch, tất cả sẽ được trưng bày ở thời này, năm xưa có một vài hạt giống chưa kịp trưởng thành thì đã héo úa, hiện giờ ở thời đại này sẽ tỏa ra hào quang rực rỡ nhất!"
Mọi người chờ mong về cuộc va chạm đỉnh cao giữa các chí tôn trẻ tuổi.
Đương nhiên, thế nhân cũng không hi vọng các thiên tài của giới này sẽ tàn sát lẫn nhau, mà chỉ là phân cao thấp để chối lại dị vực sau này.
"Ta mong mỏi sẽ được nhìn thấy từng vị anh tài quật khởi, tựa như là mặt trời vắt ngang trời, là những đốm lửa đầy rực rỡ khi va chạm với nhau, nhưng thời đại hủy diệt chân chính đã tới và chỉ có cách đồng lòng cùng nhau chống địch mà thôi!"
Có người ngóng trông thì thầm, muốn nhìn thấy niên đại huy hoàng nhất.
Không một ai nguyện ý nhin thấy thời đại suy tàn, nhìn thấy càn khôn tanh bành lạnh lẽo.
Chiến dịch năm xưa, cửu Thiên thập Địa thảm bại, cả đại thế giới hoàn chỉnh bị đánh thành thiếu khuyết, hóa thành chín tầng trời và mười khối lục địa, bây giờ mọi người hi vọng sẽ sửa sai lại kết cục.
Tuy rằng mọi người đều biết, việc này rất gian nan, rất khó để hoàn thành thế nhưng vẫn ôm lấy hi vọng!
"Ai mới là bá chủ? Ai mới là đệ nhất thiên hạ? Đâu là hạt cổ chủng mạnh nhất? Sẽ được thấy ngay thôi!"
Đó là tiếng lòng của rất nhiều người, tôn trọng sự mạnh mẽ, đây là một bản năng và cũng là một thiên tính, bao gồm những người có uy quyền hay danh tiếng đều muốn biết, tới tột cùng đâu mới xứng đáng là chủng vô địch thật sự.
Bất kể là những sơn môn bình thường hay là thế gia Trường Sinh sừng sững trong vô tận năm tháng trên thế gian này, toàn bộ đều đang chờ đợi, muốn xem ánh sáng chói lóa nhất sẽ tỏa ra ở đại thế này.
Trong khi bên ngoài trở nên náo nhiệt, mọi người không ngừng thán phục về những cổ chủng thì Thư viện Thiên Thần vẫn yên lặng như trước.
Trên thực tế, Thạch Hạo đã không còn ở đây nữa, hắn đã được Đại trưởng lão mang đi trong lặng lẽ.
"Mùa xuân là mùa thích hợp cho việc gieo mầm, trời thu là thời gian để thu hoạch." Đây chính là lời nói của Đại trưởng lão, hơn nữa hắn lại đang làm như vậy.
Hắn chôn Thạch Hạo xuống dưới ruộng đất, sau đó thì mặc kệ không đếm xỉa gì nữa.
Nơi đây không phải là Thư viện Thiên Thần, thổ khí nồng nặng tựa như dịch thể, từng tia không ngừng quấn chặt lấy nhau rồi hóa thành dịch thể đặc sệt.