Rèn luyện sáu tháng, từ thân thể cho tới nguyên thần của Thạch Hạo đều có sự tăng trưởng cực lớn, đây đã không phải là việc bế quan của Thiên Thần cấp mà cứ như là việc huấn luyện nhằm vào Giáo chủ vậy.
Đại trưởng lão vô cùng nghiêm khắc, hoàn toàn đối lập với vẻ hòa ái của ngày thường, sẽ không hề nhường nhịn, chỉ cần một điểm không đạt yêu cầu thì sẽ yêu cầu làm lại ngay.
"Vèo!"
Hồn khí xanh đen mang theo sát ý lạnh lẽo chém về phía trước, đánh thẳng tới nguyên thần của Thạch Hạo.
Nếu như có người ngoài thấy được thì chắc chắn sẽ biến đổi sắc mặt ngay, sức chấn động ấy đủ diệt trừ Thiên Thần một cách dễ dàng.
Một thanh chiến mâu xanh lam lao vút giữa trời cao, ánh hào quang chiếu rọi phá tan sơn hà, Thiên Thần bình thường dám chống đỡ? Dù là Giáo chủ cũng tái xanh mặt mày!
Trong mắt mọi người, đây không phải là mài giũa mà là đang ra tay giết người, Thiên Thần cảnh gặp phải đòn như vầy thì chắc chắn phải chết!
Đang lúc này, người tí hon cao tầm nắm đấm phía trước mi tâm chợt lao vút lên trời cao, nó chủ động đón đánh, trên người tản ra từng làn tiên vụ, ánh rực rỡ nội liễm, thay vào đó là vẻ cổ điển mờ ảo.
Nó nắm chặt quyền ấn, chớp mắt nghiên đầu là quyền ấn đánh thẳng lên trên cán mâu xanh lam ấy, tiếng boong giòn giã, ánh lửa ngút trời đầy chói mắt.
Người tí hon này rất cổ điển tự nhiên, tựa như là một đạo nhân lánh đời vậy, nhưng vào lúc mấu chốt thì lại tỏ rõ sự sắc bén của mình, đòn đánh này có thể nói là kinh thiên động địa, nó tay không chống lại món hồn khí kia.
Thạch Hạo bế quan trong thời gian dài tựa như chịu lấy sự dằn vặt trong địa ngục, lúc này đã tới giai đoạn cuối cùng, và đây chính là sự kiểm nghiệm đối với năng lực của hắn.
Vù một tiếng, chiến mâu xanh lam vô cùng lấp lánh bị đánh bay vút lên trên, bị quyền ấn đánh bay!
"Không tệ!" Đại trưởng lão gật đầu.
Đâu chỉ không tệ chứ, nếu là những người khác thì đừng nói là đánh bay lưỡi mâu màu xanh kia, ngay cả việc vừa đụng vào món hồn khí này thì cũng đã bị nó xoắn thành tro bụi, không chút lực đối kháng.
Bởi vì, thứ này chính là thứ được chế tạo chuyên giết nguyên thần.
"Đi!" Đại trưởng lão khẽ quát, trường đao lấp lánh chém thẳng vào hư không, chém về phái thần hồn ấy, dùng dáng vẻ không gì địch nổi hạ xuống!
Nguyên thần của Thạch Hạo nhanh như tia chớp, nó hóa thành một thanh kiếm thần chẳng chút lộng lẫy như trước, thế nhưng độ cứng rắn lại đáng sợ vô cùng, trực tiếp nghênh đón lấy chiến đao ấy, lấy cứng đối cứng.
Lúc này, ngay cả Đại trưởng lão cũng hơi cuống lên, hành động này quá mạo hiểm, sơ sẩy một cái thì nguyên thần của Thạch Hạo sẽ bị chém nát và dẫn tới tử vong!
"Boong!"
Trên không trung, một tiếng rung lanh lảnh truyền khắp, kiếm và đao va chạm, tia lửa tung tóe, mà hai bên lại không ngừng tranh đấu, không ngừng chém giết đầy kịch liệt.
"Tốt, rất tốt, vô cùng tốt!" Ngay cả Đại trưởng lão ngày thường rất khó tính cũng đồng thời nói ba chữ tốt, vui mừng lẫn kích động, tháng ngày khổ tu lâu như vậy cuối cùng cũng đã có thành tựu.
Xoẹt!
Cuối cùng, trường đao lấp lánh ánh tím phá không rời đi chứ không còn va chạm nữa, còn thanh kiếm thần kia hóa trở lại thành một người tí hon, nó cứng rắn vô cùng, ngay cả hồn khí cũng không thể chém tan được!