Một tháng sau, vẫn chẳng hề có tin tức của Thạch Hạo, hắn vẫn chưa hề xuất quan.
Hai tháng qua đi, khu vực Thư viện Thiên Thần vẫn được đại trận bao phủ như trước, không có bất cứ biến hóa nào cả, không hề có tin tức gì truyền ra.
Bên ngoài, nhiều người nhếch mép cười khẩy, cảm thấy hơn phân nửa Hoang lành ít dữ nhiều rồi, thất bại lớn hơn là thành công.
"Hai tháng trôi qua rồi mà vẫn chẳng hề xuất quan, hắn đang làm gì thế, chẳng lẽ lại đang hú hí gái gú bên trong à, ha ha!"
"Những người có cổ chủng vô thượng của Tiên viện đều lần lượt đại niết bàn cả rồi, bước ra từ cửa ải sống còn, Hoang thì chẳng hề có một hạt giống hoàn mỹ nào và vẫn còn đang ngồi cửa ải, đang kiên trì, nói ra thì đúng là buồn cười!"
Hai tháng trôi qua, Hoang vẫn chẳng hề có chút động tĩnh nào cả, sự yên ắng này đã tạo nên không ít lời nói bóng gió từ bên ngoài, một số người không ngừng giễu cợt xỉu xói hắn.
Rất nhiều người cho rằng, lần bế quan này của hắn đã thất bại!
Không hề có đạo chủng phù hợp với thiên phú của bản thân nên không có cơ hội để nghịch thiên mà cải mệnh, vậy hắn dùng thứ gì để đột phá? Căn bản không cách nào quật khởi được.
Với tư chất của hắn thì để trở thành một Giáo chủ khá mạnh cũng không chút vấn đề gì cả, thế nhưng mọi người biết hắn sẽ không cam lòng với việc này, sớm đã có tin trước truyền ra, hắn đang chuẩn bị cho chiến tranh, muốn trở thành nhân vật tuyệt đỉnh.
Nhưng chuyện này không quá hiện thực, tu Cổ pháp nhưng hắn lại không có cổ chủng thích hợp, đi con đường Kim Thế pháp thì hắn không được tài lực của Thánh viện hậu thuẫn, hai viện không hề mở ra cánh cửa thông thiên nào cho hắn cả!
Ba tháng, Thạch Hạo vẫn chẳng hề có động tĩnh nào cả, nơi sâu trong Thư viện Thiên Thần, chỗ ở của Đại trưởng lão mọc đầy cỏ dại, do linh khí thẩm thấu nên sinh trưởng tươi tốt tới cao hơn một người.
Nơi đây mọc đầy cỏ hoang, thiếu đi hơi người, cảnh tượng đầy hoang tàn.
KHông người đến chăm sóc, bởi vì Đại trưởng lão từng dặn qua, bất luận ai cũng không được tới gần để khỏi quấy nhiễu Thạch Hạo đang bế quan.
"Hoang, có thể làm ra đột phá kinh người nào đó không?"
"Chắc chắc sẽ mạnh hơn người bình thường, thế nhưng vì hắn không có hạt giống thích hợp với bản thân nên muốn sánh vai cùng với những yêu nghiệt tuyệt thế kia thì, không thể rồi."
"Đáng tiếc quá mà, không nhận được sự coi trọng của hai viện thì Hoang chắc chắn sẽ sa sút rồi, khó có thể bước ra được con đường huy hoàng cực điểm, tương lai của hắn có thể sẽ mạnh hơn chúng ta, hơn xa thiên tài bình thường thế nhưng lại mất đi tư cách cạnh tranh với những kỳ tài tuyệt đỉnh của hai viện."
Ngay cả một vài học sinh thuộc Thư viện Thiên Thần cũng có cái nhìn như vầy, hoàn toàn không đề cao Thạch Hạo, bởi vì thực tế rất tàn khốc, thiếu sự giúp đỡ của hai viện thì con đường phía trước của HOang đã không còn ánh sáng nữa.
Người của viện mình còn như vậy chớ nói chi là người bên ngoài, một ít người từng đối địch với hắn thì cười lạnh, lặng lặng đợi chờ chuyện cười của Thạch Hạo.
Đặc biệt khi các anh kiệt mạnh mẽ lần lượt xuất quan thì vẻ cười khẩy của đám người đó càng nặng hơn, đã thấy con đường mờ tối ảm đạm của Thạch Hạo.
"Ha ha, ta sẽ chờ cho tới khi hắn xuất hiện, rất mong ngóng được gặp Hoang mà." Có người cười khà khà, trên vẻ mặt bình tĩnh ấy ẩn chứa sự lạnh lẽo.
Trong suy đoán của mọi người, trong sự địch ý của đám người ấy, Thạch Hạo vẫn đang bế quan.
Nơi đây, dưới chân linh sơn, Thạch Hạo cũng không biết đã thay đổi bao nhiêu ao dược, chịu lấy đủ loại dằn vặt, không ngừng rèn luyện, từ ngâm mình trong dược dịch cho tới việc tập kích của kịch động, lại tới binh đao gia thân, không ngừng không nghỉ.