Thạch Hạo cũng không có hoàn toàn bế quan mà đã thu hút sự chú ý của người khác rồi!
"Ta đang đợi ngươi xuất quan đây, sẽ còn hung hăng như vậy nữa không? Tuyệt đối đừng tụt lại phía sau nhen, nếu không sẽ rất thê thảm đó, sẽ trải nghiệm được cảm giác bị người khác trấn áp một cách dễ dàng là như thế nào!" Có người nghiến răng nghiến lợi.
"Hoang, ngươi không có cổ chủng vô thượng, không có máu Thiên Giác nghĩ kinh thế, vậy ngươi dùng gì để cạnh tranh, để ta se ngươi duy trì vẻ huy hoàng bằng cách nào!"
"Ha ha, rốt cuộc cũng tới ngày đó rồi, rung đùi ở lĩnh vực Thiên Thần, chúng ta sẽ gặp lại ở cấp độ Giáo chủ, để xem thử ai là người cười cuối cùng, rất chờ mong đó nghen, ta đợi không nổi nữa rồi nè!"
Một vài người căm thù Thạch Hạo đều đang chờ đợi kết quả, Thạch Hạo ở Thiên Thần cảnh tựa như là một ngọn núi lớn đè ép trong lòng bọn họ, không có mấy ai có thể ngang hàng, bọn họ muốn hắn tiến cấp lên lĩnh vực cao hơn để nghịch chuyển lại tình hình.
Tới lúc ấy thì không còn là thiên hạ của Thạch Hạo nữa, có thể bọn họ sẽ là người liếc nhìn Thạch Hạo bên dưới, tất cả mọi người đều biết lần bế quan này của hắn tràn ngập vẻ nhấp nhô.
Kỳ thực, rất nhiều người đều rất tò mò, dưới tình huống không có thiên chủng vô thượng thì Hoang sẽ dựa vào đâu để thử đột phá, chẳng lẽ lại đi hủy hoại con đường của mình ư?
Nên biết, cung đã bắn thì tiễn không thể quay lại, một khi lựa chọn thì không còn đường lui, hoặc thành công, hoặc tàn phế thậm chí là tử vong!
"Thạch Hạo, ngươi đã chọn con đường như thế nào vậy, hi vọng ngươi sẽ mạnh giỏi!"
Cũng có người lo lắng cho Thạch Hạo, như đám Thanh Y, bọn họ đều rất ưu sầu, Thạch Hạo lại bế quan đột ngột như vậy, không hề có cổ chủng thì sẽ tiến lên bằng cách nào?
"Hắn chắc chắn sẽ không chết đâu, ta luôn cảm thấy, hắn rất giống với người mà sư phụ luôn luôn chìm đắm trong say sỉn của ta từng nói." Tào Vũ Sinh nhỏ giọng nói.
Bên ngoài tràn ngập lời bàn tán, thế nhưng trong thư viện lại rất yên tĩnh.
Thạch Hạo sớm đã chuẩn bị đầy đủ, điều chỉnh bản thân tới trạng thái đỉnh cao nhất mà hiện tại có thể đạt đuọc, mỗi tất da thịt đều tỏa ánh lấp lánh, lan tỏa khí lành.
Tinh thần của hắn đầy sung mãn, sinh cơ dồi dào của nguyên thần hóa thành ngọn lửa màu bạc thoát khỏi mi tâm, cuối cùng ngọn lửa này hóa thành một người tí hon lơ lững nơi đó.
Đại trưởng lão khá là kinh ngạc, nói: "Ngọn lửa sinh cơ được nguyên thần tiết ra ngoài mà đã như vậy rồi à, quả thật có thể tái tạo nên một nguyên thần rồi!"
Vào lúc này, mấy ao dược tràn lên những đợt sóng lăn tăn, bên trong đều là những thần dược và quáng liệu hi thế, ví dụ như lá của Thiên Thần thụ, Bát Trần kỳ, tinh sa tiên huyết...
Bất luận một thứ nào cũng đều có giá trị liên thành, một khi lạc ra bên ngoài thì chắc chắn sẽ khiến người khác thèm thuồng, khiến cường giả khắp nơi tranh giành vứt cả mạng sống.
"Trước tiên, tiến vào ao dược đầu tiên đi!" Đại trưởng lão nói.
Thạch Hạo xếp bằng ngồi xuống, hương dược nức mũi, toàn bộ lỗ chân lông đều mở rộng, chất lỏng đầy nóng bỏng k*ch th*ch khiến thân thể của hắn đang run rẩy, sự nóng rực này không hề bình thường, nó tựa như là nước thép vậy, làm Thạch Hạo chỉ biết nhe răng nhếch miệng đầy đau đớn.
Với thể xác hiện tại của hắn thì dù là thần binh sắc bén cũng khó có thể thương tổn tới thân thể.
"Là tinh sa tiên huyết!" Thạch Hạo như quáng mắt.
Nước thuốc này cũng chẳng phải là loại bình thường, đó là kết quả sau khi những hạt cát tan chảy rồi tiến vào trong người của hắn, nhiệt độ của chúng còn cao hơn cả dung nham!
Nghe đồn, loại tinh sa này rất hiếm thấy trong thiên địa, là tiên huyết của sinh linh sau khi chết trận rơi vào trong vũ trụ và nhuộm đỏ một vài ngôi sao, theo thời gian chuyển dời thì chỉ còn lưu lại một chút tinh hoa, thứ này hóa thành hạt cát đầy lấp lánh.