Ầm!
Một chiếc đỉnh to lớn vô biên, khí hỗn độn không ngừng bốc ra từ nơi miệng đỉnh, tạo nên vẻ thâm thúy tới dị thường, tựa như là một vũ trụ đầy mênh mông.
Không sai, ở bên trong có từng ngân hà và thái dương thần tinh lấp lóe tô điểm, được chôn sâu bên trong hỗn độn nơi miệng đỉnh, khiến nó càng thêm to lớn và hùng dũng.
"Chiếc đỉnh này..." Hai mắt của Thạch Hạo tăng mạnh thần quang, đây chính là cảnh tượng mà hắn nhìn được thông qua thần thức của Thỏ nhỏ.
Chính là chiếc đỉnh mà hắn từng trông thấy qua, chỉ có điều lúc này nó càng kinh khủng hơn, nó đã hiển hóa ra bản thể, chìm dắm trong vũ trụ, tựa như có thể nuốt vào vô số tinh hệ.
Mỗi lần nhìn thấy chiếc đỉnh này thì lòng của Thạch Hạo chẳng hề yên tí nào, luôn cảm thấy tương lai sau này giữa hai bên sẽ có chuyện gì đó không tầm thường, có đại nhân quả với nhau!
"Cô gái kia!"
Thạch Hạo chợt phát hiện, phía sau chiếc đỉnh lớn ấy có một có gái mặc áo trắng, phong hoa tuyệt đại, hai tay đang kết pháp ấn đánh chiếc đỉnh lớn về phía trước.
Thân thể của nàng có chút mờ ảo, trên gương mặt mang theo một tầm mặt nạ bằng đồng đang vươn lấy nước mắt cùng với vài vết máu, cảnh tượng như vầy khiến người khác phải khắc sâu, ngay cả tâm thần cũng kinh hãi theo.
"Là nàng!"
Thạch Hạo từng cùng với mọi người của Thư viện Thiên Thần đi tới di tích của chiến trường Tiên gia, từng tiến vào một nơi rất kỳ lạ và nơi đó hắn bắt gặp được một vị bá chủ ngồi xếp bằng ở vạn cổ trước kia muốn ra tay tiêu diệt kỳ tài ở thời này, kết quả ở phía hạ du của dòng sông thời gian chợt có một cô gái với phong thái tuyệt thế ra tay ngăn cản người này lại.
Chính là cô gái đứng phía sau chiếc đỉnh lớn ấy, nàng đang điều khiển chiếc đỉnh này.
"Ồ, còn có người khác!"
Thạch Hạo lại thấy được ba bóng người mờ ảo, tất cả đều là đàn ông, một trong số đó đang đứng bên trên một chiếc chuông lớn và không ngừng gõ lên tạo nên mênh mông những gợn sóng thời gian, chúng tựa như là biển rộng đầy mãnh liệt truyền vào trong đỉnh đang ở phía trước.
Là bọn họ đang đánh chiếc đỉnh này tới, với tốc độ cực nhanh.
Chiếc đỉnh ấy tràn ngập vết máu, cũng không biết đã trải qua một trận chiến như thế nào, nối liền với vách ngăn đại thế giới, vượt qua dòng sông thời gian, khủng khiếp vô biên, ven đường gặp phải rất nhiều cuộc ngăn chặn thế nhưng vẫn xông thẳng về trước
Ầm!
Sau cùng, chấn động ầm vang, đỉnh lớn biến mất, Thỏ nhỏ tỉnh táo lại.
Trong thần thức, Thạch Hạo cũng không hề nhìn thấy được cô gái ngồi xếp bằng trong chiếc đỉnh, thế nhưng sau khi nhìn thấy mấy người ra tay với chiếc đỉnh này thì cảm thấy rất kỳ lạ, khó có thể nói rõ được.
Rõ ràng là thần thức của Thỏ nhỏ đã bắt lấy được những hình ảnh này, thế nhưng khi Thạch Hạo quan sát thì lại hoàn toàn khác với nàng!
"Chẳng có chút đạo lý gì cả." Thỏ nhỏ hét toáng lên, bởi vì những gì Thạch Hạo miêu tả hoàn toàn khác với bản thân nàng nhìn thyaas.
"Ngươi thử suy nghĩ thật kỹ lại, còn thấy gì nữa không, nghe được những gì." Thạch Hạo hỏi, chuyện này không hề tầm thường, hai người nhìn thấy hai cảnh khác nhau, làm người khác khó hiểu.