Con đường trở về rất thuận lợi, trên đường đi Thạch Hạo bắt gặp được một vài người quen cũ, ví như Huyền Côn, Vương Hi, Yêu Nguyệt công chúa, còn có cả tu sĩ mạnh mẽ của hai viện.
"Hắn trở ra rồi, thời gian vẫn còn mà ta, chẳng lẽ hắn đã lấy được Ích Tà thần trúc trong Gò Tiên?" Một thiên tài của Tiên viện thì thầm, ánh mắt lấp lóe.
Những người khác nghe thế thì đồng thời nhìn lại, trong lòng chẳng chút yên bình, bọn họ tốn công tốn sức mới có tiến vào trong trong cửa ngõ này, vậy mà đối phương lại rất thảnh thơi đồng thời còn muốn rời khỏi nơi này.
"Đạo huynh, có thu hoạch nhiều không." Một người của Thánh viện nở nụ cười chào hỏi.
Thạch Hạo liếc nhìn hắn một chút, đáp lại nói: "Cũng có đôi chút."
"Đừng nói là đã tìm được Ích Tà thần trúc đó chứ?" Yêu Nguyệt công chúa chớp chớp mắt, vốn nàng thanh lệ như tiên nhưng nay lại có đôi chút vẻ quyến rủ.
Thạch Hạo cười cười chứ không có trả lời, thế nhưng cũng đã thu hút sự hoài nghi của mọi người, mỗi người đều lộ vẻ khác thường, nội tâm chẳng chút thăng bằng.
"Ích Tà thần trúc đã xuất hiện, và ngươi cũng đã lấy được?" Một thanh niên trẻ của Tiên viện với vẻ mặt nghiêm túc hỏi.
Thạch Hạo không hề trả lời mà xoay người rời đi, những chuyện này hắn cũng chẳng quan tâm đi nói cho mọi người.
"Đứng lại!" Sau khi bị ngó lơ thì chàng trai của Tiên viện kia tức giận, cao giọng quát lớn.
Thạch Hạo chẳng thèm để ý, tiếp tục hướng về trước, chỉ một đoạn ngắn nữa là rời khỏi cửa ngõ này.
Xoẹt!
Người trẻ tuổi kia vung tay, lập tức trong lòng bàn tay b*n r* một luồng kiếm khí chia làm năm màu mang theo năm loại khí tức của Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ, loại thần kiếm năm màu này chính là một môn thần thông cổ.
Nhưng, kiếm khí năm màu cũng không phải chém về phái Thạch Hạo mà là rơi vào cánh cửa đá lớn bên cạnh hắn, đầu tiên là chém thành hai phần rồi tiếp đó đá lớn hóa thành bụi phấn.
Kiến khí như cồng vồng, có thể cắt đứt trời cao!
"Ngươi có ý gì?" Thạch Hạo xoay người, nhìn hắn rồi chậm rãi mở miệng.
Tất cả mọi người đều giật nảy trong lòng, bởi vì mọi người đều biết chiến tích kinh người của Thạch Hạo, sau khi chiến bại Cửu U ngao thì mơ hồ lộ ra dáng vẻ của người số một trong Thiên Thần cảnh hiện giờ, vậy có mấy ai dám trêu chọc?
Kỳ tài mạnh mẽ hơn sớm đã đột phá hết, đã bước vào hàng ngũ Giáo chủ và đang ngồi đó chờ đọi hoang, hiện giờ có mấy Thiên Thần dám khiêu khích hắn.
"Đạo hữu đừng hiểu lầm, vị sư huynh này tính rất nóng, vừa nãy có chút kích động mà thôi." Tên còn lại của Tiên viện vội vàng giải thích.
Mà người trẻ tuổi kia cũng đã bừng tỉnh lại, thân thể chợt cảm thấy lạnh toát, cảm thấy bản thân quá kích động, ngày thường đệ tử Tiên viện quả thật có thể xem là cao cao tại thượng, bất kể đi tới đâu cũng sẽ được người dùng lễ để kính, thế nhưng khi đối diện với người này thì hoàn toàn không, là một Ma tinh!
Tên Hoang này, rõ ràng có thể tới Tiên viện và Thánh viện, thế nhưng bởi vì trưởng lão hai viện không thể đưa ra ưu đãi đầy đủ cho hắn, cho nên dưới cơn tức giận đã cùng nhau rời đi.
Với một nhân vật ngất trời có thể ngạo mạn cả Tiên viện lẫn Thánh viện như thế này, quả thật hắn không có cam đảm để khiêu khích, không dám nói bất cứ lời nói bất kính nào.
Cho nên, sau khi người trẻ tuổi kia bừng tỉnh thì cảm thấy sợ hãi.
"Vèo!"
Thạch Hạo xuất thủ, một kiếm chém ngang với tốc độ nhanh tới mức khó tin, mũ vàng được đội trên đầu của người trẻ tuổi kia bị chém lìa, cùng với một vài cọng tóc hờ hững rớt xuống đất.