Bốn vệt trong lòng bàn tay trái cũng không quá lớn thế nhưng lại vô cùng rườm rà, tựa như tinh không đầy thâm thúy và lại như chiếc khay sinh tử luân hồi cô đọng thành.
Bốn vệt Luân Hồi ấn, tuy rất mờ nhưng lại rất chân thực!
Thạch Hạo ngơ ngác, là như thế nào? Những gì hắn đã trải qua có thật không? Nhưng tại sao hiện giờ vẫn hoàn hảo đứng ở nơi này, thân hình cũng chẳng hề có chút biến hóa gì!
Trong nháy mắt hắn nghĩ tới rất nhiều thứ, bản thân lặng yên tựa như hóa đá trong tuế nguyệt.
Nhớ về lúc khi hắn tu ra hai luồng tiên khí, lúc suýt nữa rơi vào cảnh thân tử đạo tiêu thì nguyên thần ly thể và tiến vào trong một khu lao tù tối tăm, ở đó hắn nhìn thấy rất nhiều nguyên thần thần bí bị giam cầm và áp chế.
Thậm chí, mơ hồ hắn có thể thấy được sự chuyển sinh luân hồi trong khu vực tăm tối ấy!
"Chớp mắt xoay người lại, nháy mắt ngưng thần thì đã là kiếp trước kiếp này." Thạch Hạo thì thầm, trong lòng dấy lên sóng lớn to gió lớn.
Luân hồi, chuyển thế, đây là một đề tài vô cùng nghiêm túc, khiến cho vô sô thiên kiêu mê man, vạn cổ khó giải, ai cũng khó nói rõ được.
Người bình thường rất dễ bị dụ hoặc, có người mê tín cho rằng chắc chắn có thiên giới và địa ngục, có kiếp trước kiếp này, thế nhưng tu sĩ làm sao sẽ tin những chuyện này chứ?
Người càng mạnh mẽ thì càng tin vào bản thân mình hơn, chứ không hề tin cái gọi là thiên mệnh gì gì đó, cái gọi là chú định trong cõi u minh, tu sĩ là nghịch lại càn khôn để cất bước, đây là muốn xoay chuyển nhân quả, nghịch thiên cải mệnh.
Nếu không, tu sĩ làm sao có thể trường sinh, tuổi thọ hơn xa người thường.
Chỉ là, thời gian vô tận lưu chuyển, thiên cổ xa xôi trôi qua thế nhưng vẫn không hề có bất cứ một ai nói rõ chân lý luân hồi, không một ai tin chắc rằng nó có hay là không.
Nói là không có, thế nhưng đôi khi sẽ có linh hồn của người nào đó thức tỉnh, ví dụ như Thanh Y, còn có những ký hiệu Luân Hồi ấn xuất hiện ở trên người của các thiên kiêu tương tự như của Thạch Hạo!
Nói là có luân hồi, thế nhưng lại không có bất cứ chứng cứ trực tiếp nào, ai có thể chỉ ra một vị Chân Tiên cổ đại nào đó đã chết đi và đã chuyển thế?
Có thể, luân hồi chỉ là một dấu ấn của đoạn thời gian nào đó, là một đoạn lữ trình kỳ dị trong lúc thần du thái hư, là một khoảng hư ảo đã trải qua sau khi nguyên thần ly thể.
Thạch Hạo suy nghĩ, trầm tư và tổng kết.
Hắn cũng không muốn suy nghĩ quá sâu về ý nghĩa chân chính của kiếp trước, kiếp này và tương lai, bởi vì những thứ này hoàn toàn xung đột với quan niệm của hắn.
Không biết qua bao lâu thì hắn mới ngẩn đầu, tỉnh dậy trong loại trạng thái trầm tịch này.
"Nửa khắc đồng hồ xuất thần vừa nãy, trong lòng không cách nào yên tĩnh được, cảm thấy những gì trải qua vừa nãy đều từng phát sinh ở quá khứ, đây có thể coi là một loại luân hồi hay không?" Thạch Hạo tự giễu cợt.
Có lúc, hắn cảm thấy những chuyện mà mình đang làm đều đã từng diễn ra, vô cùng quen thuộc, có phải đây cũng xem như là một loại luân hồi nào đó.
Hắn lắc đầu, đây không phải là bí mật để hiện giờ hắn đi truy cứu, đó là lĩnh vực mà Chân Tiên đặt chân, chi khi nào bản thân có thể trường thọ trong thiên địa, suy đoán về những luân phiên trong sinh tử, lúc ấy mới có ý nghĩa.