Trong bóng đêm, Thạch Hạo cảm thấy đầu lâu cùng với tứ chi của mình bị kéo lìa và tiến vào trong biển dung nham, toàn bộ đều bị thiêu rụi ngoại trừ khung xương ra, đau nhức vô cùng.
Thế nhưng, hắn tin chắc đây là do tinh thần bị lạc lối gây nên, cũng không phải là sự thật!
Gì mà địa ngục, gì mà thần ma chư thiên gào khóc, gì mà Chân Tiên bị phân thây, tất cả đều là giả, đều là hư huyễn.
Hắn tin chắc mình vẫn đang đứng yên như trước kia, chỉ là chìm sâu vào trong một thế giới ý thức nào đó, vì vậy nên mới thấy được những cảnh tượng như vậy, tới giờ phút này hắn không thể không khiếp sợ bởi dược hiệu mà Hoàng Tuyền quả gây nên.
Bởi vì, quá chân thật, hầu như chẳng có chút kẽ hở nào, tựa như đang trải qua sự tàn khốc nơi này, chẳng hề giống giả tạo chút nào.
Hắn gào lớn, muốn tỉnh lại từ trong cơn ác mộng này, nắm giữ mọi thứ!
Dù cho đây là đang rèn luyện với ý chí tinh thần, là sự đau khổ khi đắp nặn lại tinh thần lực đầy mạnh mẽ cần phải trải qua, thì hắn cũng muốn chủ động dấn thân vào chứ không phải bị động rơi vào bên trong.
Bóng đêm vô biên bao phủ nơi này, ý chí của Thạch Hạo càng ngày càng mơ hồ gần như tiêu tán, rơi vào trong hư vô vĩnh hằng!
"Hết thảy những thứ này đều là giả, còn không mau tỉnh lại!" Thạch Hạo gào thét.
Chỉ là, trong lúc gào thét thì dung nham hừng hực tiến thẳng vào trong miệng và từ từ chảy ra ngoài nơi yết hầu, hắn cảm thấy bản thân mình không hề có huyết nhục, chỉ còn mỗi xương sọ cùng vợi bộ khung xương đang chìm ngập trong chất lỏng màu đỏ.
Tại sao lại chân thực như thế? Tại sao còn chưa chịu tỉnh lại.
Thạch Hạo cố gắng nỗ lực, cố gắng thức tỉnh, dùng mọi thủ đoạn để k*ch th*ch thế nhưng ý chí của bản thân càng lúc càng mơ hồ và gần như tiêu tán.
"Không ổn, nếu rơi vào trong bóng tối như vậy thì ta sẽ vĩnh viễn không tỉnh lại?" Trong cơn mơ hồ của ý thức thì hắn thì thầm lộ vẻ hoảng sợ như thế.
Gian khổ mà hắn gánh lấy đã quá nhiều, trải qua những thứ vô cùng kỳ lạ, nếu như cứ trầm luân trong biển dung nham, rơi vào tình trạng hoàn toàn hôn mê thì liệu có phát sinh chuyện ngoài ý muốn nào không?
Mặc dù đây chỉ là thế giới ý chí, là trong một cơn ác mộng thế nhưng nếu bị tổn hại gì đó, liệu có ảnh hưởng tới tu hành?
"Nực cười, đây là địa ngục chân thực, Hoàng Tuyền quả có thể khai thông hai giới Âm Dương, nó ẩn chứa một tổ phù văn rất kỳ dị, trong chớp mắt nuốt vào thì có thể mở ra tọa độ hư không và kéo ngươi vào trong địa ngục."
Trong bóng tối chợt có âm thanh lạnh lùng vang lên như thế, tựa như là người phán quyết vậy.
"Tại sao gọi là Hoàng Tuyền quả? Cũng bởi vì nó ẩn chứa tọa độ địa ngục, có thể mở ra cánh cửa đưa ngươi tới hoàng tuyền, nếu như ngươi chết ở đây thì sinh mệnh coi như kết thúc, nếu như sống sót thì ý chí sẽ nhận lấy sự rèn luyện."
Người kia chẳng buồn chẳng vui nói thế.
Thạch Hạo hoang mang, ý chí của hắn rất mạnh mẽ thế nhưng những gì trả qua vừa nãy quá dằn vặt, ngũ mã phân thây, chìm vào trong dung nham có thể thiêu chết thần ma kia, khó có thể chịu đựng nổi.
Hiện giờ hắn có chút hoài nghi, đây không phải là ảo mộng do Hoàng Tuyền quả tạo thành? Lẽ nào bản thân mình đang trải qua, cái gọi là thần quả ẩn chứa phù văn kia, thật sự đã mở ra cánh cửa Hư không?