Hoàng tuyền lững lờ trôi, đại ngục không bến bờ.
Ngàn tỉ khung xương nằm rải rác bên trên mặt đất bao la, từng con gió thổi tới cuốn lên những bụi phấn xương cốt bên dưới, cảnh tượng vô cùng khủng khiếp!
Đây là một nơi tuyệt diệt, không có sinh linh, không nhìn thấy được sinh cơ bừng bừng, có thì chỉ mỗi tử vong và suy bại.
Thạch Hạo hơi nhéo bản thân xem thử đây có phải là thực hay không, rất đâu, hắn tròn tròn hai mắt cảm thấy khó mà tin được, trên mặt ngập tràn vẻ hoảng sợ.
Hắn... đã tới gần địa ngục?
Thạch Hạo rất sợ hãi, không cách nào tưởng tượng sẽ thành ra như vậy, trước đây không lâu vẫn còn vô cùng thánh khiết ấy thế mà giờ lại hoang vu như vậy, tràn ngập khí tức chết chóc.
Hắn nhẹ đá một cước về phía những khung xương trên mặt đất kia, chúng bị hất tung lên và nổ nát trong hư không, không cách nào ngăn cản được một đòn này, những mẩu xương vụn trắng xóa rơi vãi khắp nơi.
Thạch Hạo không hiểu lý do vì sao lại trở nên bộ dáng như thế này, Hoàng Tuyền quả lại có thể đưa hắn tới một thế giới khác?
Hắn tiến về trước, muốn tìm hiểu thật hư, cánh Côn bằng giang rộng đồng thời điều động lấy lôi điện, Thạch Hạo xét qua trời cao đầy trống trải, ánh mắt đảo khắp mặt đất dày đặc tử khí bên dưới, tựa như là một vị thần linh đang tuần tra bảo vệ.
Phía cuối thế đại địa có một bờ dốc to lớn vô biên, còn miệng núi lửa khổng lồ bên dưới tựa như là một vực sâu đang nuốt chửng tâts cả.
"Hả?"
Thạch Hạo thất kinh, hắn cảm nhận được một lực cắn nuốt hút hắn vào trong, sức mạnh rất hùng dũng không gì sánh được, rất khó để chống lại được.
Hắn nhanh chóng thối lui không muốn rơi vào cảnh bị động như thế, sau khi rời đi đủ xa thì hắn vận dụng Thiên nhãn quan sát về phía trong miệng núi lửa đó.
Bên trong, từng tiếng kêu la thảm thiết, thi thoảng có thể thấy được từng tên Ma thần mang theo xiêng xích, máu me khắp người đang gầm thét và giãy giụa.
Còn có từng tên ác quỷ với xương trắng hếu, thịt thối rửa lởm chởm trên thân, nó không ngừng gào thét đầy dữ tợn tựa như gánh lấy nổi oan khuất vô cùng lớn.
Đồng thời còn có cả dung nham đang phun trào, thi thoảng sẽ có ác quỷ rơi vào trong và hóa thành một làn khói nhẹ, bị đốt cháy chẳng hề còn sót lại bất cứ thứ gì.
Đây cũng không phải là dung nham bình thường mà mang theo mùi máu tanh tưởi, dù cách rất xa vẫn có thể ngửi thấy được đôi chút, quả nhiên là địa ngục đầy u ám và khủng khiếp tới vô hạn.
Thạch Hạo hít vào ngụm khí lạnh đồng thời không ngừng lùi lại, hắn không biết vì sao mình lại có thể tới được nơi này?
Đột nhiên, miệng núi lửa hùng vĩ ấy phun trào, địa ngục bạo động, những thứ bị đẩy ra ngoài cũng không phải là dung nham mà là xương trắng, là ác quỷ, đầy trời đều là màn khói đầy u tối, tiếng k** r*n quỷ quái, cảnh tượng kinh thiên động địa, nơi đây trở thành một thế giới của xương trắng!
"Ôi trời!" Thạch Hạo không kìm được khẽ rên, đâu đâu cũng có xương trắng, tử khí ngập trời, ác quỷ vô số, chúng không ngừng phun trào trong thiên địa.
Hắn chợt sinh ra một luồng dự cảm không lành, tiếp đó là cảm thấy cả thế giới chợt run rẩy, thiên địa như bị lật úp, càn khôn đảo điên, hoàn toàn khác trước.
Vù!
Địa ngục bên trong miệng núi lửa chợt phát ra những tiếng vù vù, âm khí ngút trời, tiếp đó là ánh máu dâng trào, sau cùng là khói đen khuếch tán.