Trái cây vàng óng lấp lánh, dáng vẻ tương tự như quả nhận thế nhưng lúc này lại như là mặt trời vàng óng chói mắt.
Hương thơm nức mũi làm tâm linh người khác ngẩn ngơ, muốn chìm đắm trong cơn say hương này, tựa như m* t** làm kẻ khác nghiện ngập đắm chìm.
Thạch Hạo nhanh tay chạm vào cành vàng óng ấy, muốn ngắt lấy một quả bên trên, mưa ánh sáng bay nhảy tung tăng khắp cánh tay của hắn.
Đột nhiên, chợt có một cơn lạnh lẽo phả tới khiến làn da nơi tay hắn kéo căng, lông tơ dựng đứng, tiếp đó nhanh chóng lùi lại, đặc biệt bên trên cánh tay tỏa ra hàng loạt phù văn sáng rực.
Vốn rất an lành, rất thần thánh, rất u tĩnh và cũng rất thơm ngát, toàn bộ đều rất nên thơ, ấy vậy chỉ trong nháy mắt Thạch Hạo chợt cảm thấy nguy hiểm khủng khiếp.
Tựa như đang ở trong giấc mộng đẹp, đột nhiên cảm thấy có một con rắn độc đang lại gần, đồng thời há miệng lộ ra cặp răng sắc bén muốn cắn lấy mình, trong nháy mắt từ thiên đường rơi thẳng xuống dưới địa ngục, trở thành một cơn ác mộng.
Dù Thạch Hạo phản ứng cực nhanh thế nhưng vài luồng ánh vàng xé rách hư không rồi phóng thẳng cắn xe lấy cánh tay của hắn.
Ken két!
Âm thanh kim loại ma sát đầy chói tai, tuy rằng trong giây lát ngắn ngủi thế nhưng lại vô cùng nguy hiểm, mấy con trùng vàng này rất dữ tợn, không ngừng gặm nhấm cánh tay của Thạch Hạo, chúng va chạm với những phù văn khiến các tia lửa văng tung tóe.
Màn ánh sáng phù văn được tạo thành từ bảo thuật đều bị chúng cắn xuyên và phá nát, cảnh tượng này rất khủng khiếp, loại pháp môn nào mà Thạch Hạo thi triển thì chẳng vang danh thiên hạ?
Tuy rằng phù văn bị cắn nát thế nhưng vẫn có thể gây trở ngại làm giảm tốc độ của chúng, lập tức Thạch Hạo tránh né ra ngoài mười trượng, đồng thời phóng ra động thiên và quan sát thật rõ.
Đó là bốn con trùng dài chừng nửa thước, toàn thân lấp lánh ánh vàng óng, nếu như đứng yên thì giống như những cành cây đang kết ra Hoàng Tuyền quả vậy, đồng thời vừa rồi chúng chẳng hề có chút khí sinh mệnh nào, chỉ khi nào di động thì mới lộ ra khí tức hung ác.
Bốn con trùng sau khi rời khỏi gốc cây Hoàng Tuyền quả thì chợt mở rộng bốn cặp cánh, cặp răng trắng như tuyết sắc bén tựa như là răng rắn há rộng, những tiếng xì xì không ngừng phát ra.
"Vèo!"
Tốc độ quá nhanh, cặp cánh trong suốt của chúng dễ dàng cắt ra hư không và lao nhanh tới phụ cận, tiếp đó chúng phun ra chùm sương mù vàng óng về phía Thạch Hạo.
Sương mù này không ngừng ăn mòn không gian, còn cặp răng sắc bén của chúng ma sát vang lên những tiếng ken két, thứ này đủ khả năng cắn đứt xương của Thiên Thần, thậm chí có thể gây tổn thương cho thân thể của Giáo chủ.
Hình thức công kích của bốn con trùng này cũng rất đa dạng, chúng hóa thành bốn luồng sáng không ngừng trên xung dưới kích, chỉ trong chớp mắt mà đã công kích Thạch Hạo tới mấy trăm lần.
Thạch Hạo biến sắc, những con sâu này nham hiểm độc ác vô cùng, những bảo thuật mà hắn sử dụng đều bị chúng cắn phá, làm cho hư không rã rời, áp chế Động thiên duy nhất tới mức lõm sâu vào trong.
Có thể tin chắc rằng, những Thiên Thần khác khi tới đây sẽ không cách nào chống đỡ nổi dù chỉ là một con trùng, sẽ bị tiêu diệt ngay tức khắc, không có chút bất ngờ nào!
Quả nhiên, những sinh linh sinh trưởng ở những nơi phi thường đều chẳng tầm thường, mạnh mẽ và hung ác, rõ ràng chỉ là mấy con trùng mà như vầy rồi!