Nơi đây tĩnh lặng, thần trì trắng khiết nhanh chóng khô cạn, còn Thạch Hạo ngồi xếp bằng chẳng hề có chút động tĩnh nào.
Một cơn thiên phạt, một hồi lôi kiếp không gì sánh được, cứ thế mà kết thúc.
Da thịt của hắn bắt đầu tái tạo, trở nên trắng mịn như ngọc, bởi vì được chất lỏng của Ích Tà thần trúc tẩm bổ nên càng mịn màn hơn, đi kèm là một luồng khí tức đầy thánh khiết.
Thu hoạch lớn nhất chính là sự lột xác của xương cốt, tựa như phá kén thành bướm, là sự tăng lên ở cấp độ sinh mệnh, cường độ thân thể cũng được tăng cường cực lớn, không phải học tập toàn bộ kinh thư của Luyện Thể sĩ thế nhưng lại mạnh mẽ hơn nhiều.
Thạch Hạo lặng yên ngồi nơi đó, sau khi hồi tưởng lại thì trong lòng chợt rung động, thiếu chút nữa thì hắn đã bỏ mạng, vừa rồi quá hung hiểm, xương cổ toàn thân đều nổ tung cả.
Một kiếp nạn chưa bao giờ có, thiên tâm khó dò, lôi phạt khó chăn, thế nhưng rốt cuộc hắn cũng chịu đựng được!
Thạch Hạo đứng dậy, cả cơ thể đều bừng bừng sinh mệnh, có cảm giác như được tân sinh, da thịt mịn màn như da em bé, còn có sinh lực chẳng chút tầm thường.
"Lại có loại khí thế này..."
Thạch Hạo kinh ngạc, chuyện này không hề tầm thường, không phải là ảo giác, tựa như thể ngộ một lần luân hồi, và tái sinh ở nơi này.
Vạn vật đều bắt đầu từ hơi thở, sức sống là thứ quý giá nhất!
Bởi vì, khi vạn vật vừa hình thành thì đi kèm chính là sức sống bản nguyên nhất, chỉ cần nắm được một phần thì sẽ rất hữu ích với thân thể.
Ví như, rất nhiều người tu đạo hân hoan đón lấy ánh bình minh, nhận lấy tia sáng đầu tiên, uống lấy luồng ráng màu để luyện đạo, tiến với việc trường sinh, chính là nguyên nhân này.
Khi sinh mệnh đang trong giai đoạn thai nghén, khi vừa mới giáng thế thì cũng là như vậy, nó mang theo các loại sức mạnh thần bí vốn có, tiếp đó sẽ từ từ hòa tan và tiêu tán trên con đường trưởng thành với hồng trần.
Mà hiện tại, trên người Thạch Hạo lại tỏa ra lực tân sinh đầy nồng đậm, tinh khiết tựa như một đứa trẻ sơ sinh, về phía hắn thì việc này vô cùng quý giá.
Thạch Hạo đứng ở trong ao nước, giang rộng tứ chi, nắm đấm bay nhảy vang lên những tiếng sấm giông ầm ầm, hắn vẫn chưa có sử dụng thần lực mà đã như vậy rồi!
Bách lôi tôi thể, tia chớp kích thân, lại có chất lỏng của Ích Tà thần trúc thẩm thấu khiến cho thể chất của Thạch Hạo đạt tới mức kinh người, một quyền vung ra đủ g**t ch*t Thiên Thần ngay tức khắc.
"Ồ, còn thêm một loại khí tức nữa, một sức mạnh rất khó hiểu thế nhưng lại tồn tại rất chân thật."
Con mắt của Thạch Hạo b*n r* hai luồng tinh quang quan sát bản thân mình, hắn cảm nhận được khí tức này đang lưu chuyển trong máu thịt, nó không ngừng giao hòa với thân thể, trông cỏ vẻ rất tinh thuần và thánh khiết.
Ban đầu, hắn chỉ cho rằng là da thịt bản thân tân sinh nên mới có khí chất xuất trần như vậy, nhưng giờ nhìn lại thì là sự thánh khiết rất chân thực, nó ở bên trong máu thịt, ở giữa xương cốt, ẩn trong cốt tủy, tựa như vượt lên trên cả hồng trần.
Nhất thời Thạch Hạo không thể hiểu được tác dụng của nó là gì, muốn vận chuyển điều khiển thế nhưng lại giống như huyết nhục của bản thân, là một phần của thân thể, không cách nào tách rời được.