Chất lỏng trắng bóng của Ích Tà thần trúc được những mẩu xương vỡ hấp thu, giao hòa cùng với cốt tủy vàng óng, sinh khí kinh người lan tỏa!
Năng lượng sinh mệnh bừng bừng đang không ngừng thai nghén, đang không ngừng trưởng thành, sau đó càng mạnh mẽ hơn, là một loại lột xác kinh người.
Mà tia chớp giữa trời kia rất là kỳ dị, nó tựa như là ánh sáng từ tính đầy sặc sỡ, vả lại uốn lượn trút xuống bên dưới, rực rỡ yêu kiều!
Thứ này cũng đang dần mạnh mẽ hơn, là một tín hiệu vô cùng nguy hiểm!
Nó vô cùng khủng khiếp, uy lực đầy mạnh mẽ, mỗi một lần đánh lên trên người Thạch Hạo thì sẽ tạo nên một lỗ thủng máu thông suốt từ trước ra sau, mang theo một mảng lớn máu huyết.
Hoàn toàn chính xác, Thạch Hạo gặp phải nguy cơ vô cùng nghiêm trọng, xương cốt trong cơ thể thi thoảng vang lên những tiếng răng rắc, đã bị đánh gãy!
Nếu như không phải được chất lỏng của cây trúc bổ sung chữa trị thì thân thể của hắn đã sớm tanh bành, chẳng ra hình thù gì cả.
Tia chớp mạnh bạo, lôi đình nguông cuồng, mỗi lần xẹt ngang trời là chói lóa sáng rực tựa như vầng thái dương nổ tung, nếu so với trước kia, hoàn toàn không thể chung đẳng cấp!
Loại thiên phạt như vầy hoàn toàn không cho người khác chút hi vọng nào, muốn tiêu diệt toàn bộ, tuyệt đối không phải là Thiên Thần có thể ngăn cản, nó hình thành nên cảnh tượng đầy kỳ dị và khủng khiếp trong đất trời, tựa như là trời xanh đang tức giận và xé nát vạn vật.
Thạch Hạo sớm đã tỉnh lại từ trong cảnh ngộ đạo ấy và đang phải chịu đựng lấy cơn đau nhức này, mỗi tấc da thịt đều tả tơi đầm đìa máu tươi, rất nhiều lổ hổng thấy rõ từ trước ra sau, cả người gần như giải thể.
Rất đau, dù thần kinh cứng cỏi như hắn mà mặt mày cũng tối xầm lại, suýt nữa thì chết ngất.
"Xoẹt!"
Lại một tia sét hạ xuống xuyên thủng cơ thể hắn, cơ bản không cách nào ngăn cản được, dù cho có vận dụng các môn bảo thuật để chống đỡ thì cũng không được, như phải giết cho bằng được hắn.
Thiên địa vô tình, hiện giờ hắn như bị cả vùng thế giới này ruồng bỏ, muốn xóa sổ, lôi điện hạ xuống hoàn toàn chưa từng có từ xưa tới nay!
Chỉ vì ngộ đạo, vì muốn khai sáng ra một pháp môn khác với tất cả mọi người ư?
Dựa theo những ghi chép trên các cốt thư thì dù là quá khứ hay là tương lai, một vài biến số nào đó có thể ảnh hưởng tới sự cân bằng của thiên địa thì chắc chắn sẽ gặp thiên phạt, sẽ bị tia chớp đánh gục.
Từ những ví dụ khi tu sĩ đầy tuyệt diễm đột phá thì bị lôi đình quấy phá, oanh kích thì có thể thấy và phán đoán được đôi chút, đó là thiên địa cảm thấy kiêng kỵ cho nên mới trừng phạt như vậy.
Mà hiện tại Thạch Hạo lại tìm tòi ra được một con đường tu hành khác, hiển nhiên việc này càng nghiêm trọng hơn!
"Rầm!"
Thạch Hạo rên khẽ một tiếng, bởi vì có một luồng tia chớp đỏ thẫm hạ xuống và đánh nát bả vai của hắn, xương cốt nơi này rạn nứt và gãy nát, cốt tủy vàng óng ứa hết ra ngoài.
Không phải là một cơn đau bình thường, tựa như có tiếng bước chân của tử vong càng ngày càng gần, nếu cứ tiếp tục như vậy thì Thạch Hạo chắc chắn phải chết!
Tiếng ào ào vang vọng, Ích Tà thần trúc trắng bóng như tuyết lắc lư, những phiến lá trắng khiết tỏa sáng và ma sát vào nhau vang lên những tiếng rì rào, tựa như là dòng suối nhỏ đang róc rách.
Ngoài khí hỗn độn đi kèm thì còn có những làn khí lành lan tỏa, nó không ngừng cản phá lại lôi điện, bởi vì lôi kiếp giáng từ trên xuống dưới nên nó cũng nằm trong phạm vi công kích.
Nhưng, cây trúc cổ có thân to bằng vại nước này ngày thường đều bị tia chớp đánh xuống cho nên bản thân có tính kháng lôi, ít nhất khi Thạch Hạo vừa mới tới nơi này thì đã từng phát hiện qua.
Hiện giờ có sự giúp đỡ của nó tựa như là một đại ân dành cho Thạch Hạo, nếu không hắn đã tan vỡ từ lâu rồi.
Lôi đình rất hung ác, tia chớp chẳng ngừng đánh xuống, hàng loạt sắc thái dâng trào tựa như là cực quang địa từ không ngừng tàn phá bừa bãi, tuy rằng sặc sỡ thế nhưng cũng đầy nguy hiểm.