Thạch Hạo chìm đắm bên trong huyễn cảnh kỳ ảo, tâm tư đều chú ý vào khay tròn bên trong cơ thể của mình, sự bồi hồi giữa sống và chết, nghiền ép thúc đẩy tiềm năng ẩn sâu trong cơ thể, trong nháy mắt liền tỉnh ngộ.
Hắn rong chơi trong một thế giới hoàn toàn mới, thần du thái hư, thể ngộ áo nghĩa vô thượng, trong nhất thời cả cơ thể chợt hóa đá và không ngừng ở nơi đó suy nghĩ cân nhắc.
Lúc này, hắn đang nén ép Động thiên duy nhất, lần nữa quy về phía bụng và hóa thành một cái khay thần lấp lánh áo nghĩa sống và chết!
Khay tròn sinh tử hóa thành thái dương óng ánh nội liễm vào trong cơ thể, đó là sự thể hiện do động thiên co rút lại!
"Rắc!"
Cách đó không xa, tiên kim Hắc Ám hình người với vô vàn vết rạn nứt té lăn trên mặt đất chợt đứng lên, những vết rạn kia bắt đầu khép lại, ánh đen lấp lánh trông yêu tà nhưng đầy mạnh mẽ.
Ánh mắt của nó lạnh lẽo chẳng hề có chút tình cảm của nhân loại gì cả, lần đầu tiên nó bị thương thế nhưng cũng không tính là hoàn toàn thất bại, vì vậy nó lần nữa ép tới.
Đây là thời khắc mấu chốt, nếu như bị quấy phá thì những cảm ngộ của Thạch Hạo coi như sẽ bị gián đoạn!
Con rối tiên kim Hắc Ám đầy lạnh lẽo vô tình, nó chỉ biết mỗi việc bảo vệ Ích Tà thần trúc, không vui buồn sướng khổ gì, cứ thế áp sát lại, sát khí cuồn cuộn.
Rầm!
Nó lần nữa xuất thủ, một quả nắm đấm đen ngòm mang theo sức mạnh của dị vực, triển khai thần thông tuyệt thế đánh hướng Thạch Hạo, tàn khốc và khủng khiếp.
Trong lòng Thạch Hạo chợt sinh ra ý nghĩ, cốt văn đan dệt cả người, đặc biệt là cái khay thần óng ánh nơi bụng của hắn chợt chiếu rọi ra hàng ngàn hàng vạn vệt sáng, hắn vẫn chưa tỉnh lại trong trạng thái kia, vẫn là đắm chìm vào bên trong.
Đây tựa như là một loại bản năng, giống như lúc nãy, việc nén ép tới cực hạn để thu nhỏ Động thiên duy nhất lại, tiếp đó là ánh sáng lan tỏa khắp mọi nơi!
Sau đó, cái khay tròn kia chợt nổ tung tạo ra một luồng sinh tử!
Mà Thạch Hạo lại gầm khẽ một tiếng, cả người vọt lên, ầm, toàn bộ đều đánh hết lên trên người của tiên kim Hắc Ám hình người ấy khiến nó bay ngược ra sau.
Là tỉnh ngộ trong chớp mắt, mở ra bảo tàng thân thể, trút ra sức mạnh vô cùng, đáng sợ cực hạn!
Thạch Hạo chìm trong cảnh ngộ đạo, chỉ là không biết bản thân có thể nắm bắt được toàn bộ linh quang hay không, hiện giờ cũng chỉ là mò mẫm, và sức mạnh bạo phát kia cũng chỉ là một loại bản năng trong trạng thái này mà thôi.
Nếu như có thể nắm giữ được bản năng thì bất cứ lúc nào cũng có thể mở ra được, lúc ấy sẽ vô cùng khủng khiếp!
Mà nếu như chính vì vậy mà hắn mở ra một con đường hoàn toàn khác với mọi người thì sẽ càng khó có thể hình dung hơn, con đường này thích hợp với bản thân hắn, mới là đại đạo mạnh nhất!
Tiên kim Hắc Ám hình người bị đánh bay, trên thân lại xuất hiện vết rạn chằn chịt, lần này nó không hề phản công thảo phạt nữa, thân thể của nó lấp lánh ánh sáng lộng lẫy rồi từ từ biến mất ở nơi đó.
Thạch Hạo đăm chiêu chìm đắm bên trong hoàn cảnh ấy, hắn vẫn chưa hoàn toàn hồi phục lại tinh thần, vẫn không ngừng suy tư bắt lấy quỹ tích của con đường đầy kỳ diệu kia.
Ngay khi vừa nãy hắn chợt cảm nhận được một con đường hoàn toàn mới, vô tận ánh sáng ấy đã làm cho niềm tin và hi vọng tràn ngập trong lòng!
Việc này rất kỳ lạ, một giây trước hắn vẫn còn đang đại chiến sinh tử, liều mạng với tiên kim nhân và gần như bỏ mình.