Gốc trúc to bằng vại nước, không chỉ mỗi thân cây mà ngay cả những cọng lá đều trắng bóng như tuyết ngọc, ánh sáng thần thánh rọi khắp.
Nó chọc thẳng vào trong hư không, chẳng hề giống như những cây trúc cao thẳng tắp như bình thường, nó cứ như Cầu long, thân cây uốn lượn đầy cứng cáp, phiến lá rậm rạp tỏa ánh sáng lộng lẫy.
Khí hỗn độn đi kèm, bên dưới gốc hình thành một vũng nước, chất lỏng bên trong trắng tinh tỏa hương thơm nức mũi.
Chỉ là, những cảnh tượng thần thánh này cũng không hề làm Thạch Hạo trở nên say đắm, trái lại toàn thân hắn lạnh lẽo, dấu vết cổ xưa tỏa ánh tím lấp lánh bên trên vách đá kia đang muốn ám chỉ điều gì?
Tiếng gào thét do vị Bất Hủ kia lưu lại tràn ngập vẻ không cam, thậm chí như là ủ rũ cùng chút tuyệt vọng, hắn muốn tìm biện pháp để phá giải sự kỳ lạ cùng với chẳng may kia? Quá hoang đường!
Bởi vì, dựa theo tiếng gào thét của hắn, đó chính là khởi nguồn của sự náo loạn, là vực sâu của vẻ hắc ám, là phần cuối của sự khủng khiếp, thế nhưng hắn lại muốn hóa giải những thứ này!
Thạch Hạo vô thức thối lui đồng thời rùng mình một cái, lông tơ toàn thân dựng đứng, vẻ lạnh lẽo lan tỏa toàn thân, chỉ trong nháy mắt hắn đã nghĩ tới rất nhiều chuyện.
"Ầm!"
Tiên kim Hắc Ám hình người kia bước tới, đi kèm là phong mang đầy sắc lẹm, cả người dâng lên thần hà kim loại cùng với sát khí làm người người run rẩy!
Nó muốn ra tay, mục đích nó thủ ở nơi này, chính là ngăn chặn!
Tôi tớ tới từ dị vực, là cường giả từng đầu quân cho một vị Bất Hủ, chủ nhân của nó hô mưa gọi gió, mạnh mẽ tuyệt thế, một người kim loại như vầy tất nhiên cũng sẽ khủng khiếp ngập trời!
Chỉ là, nó đã chết, bị chém gọn và trở thành con rối!
Đây là nơi nào mà lại có thể g**t ch*t một sinh linh mạnh mẽ tới từ dị vực như thế chứ, tiếp đó còn chuyển hóa để bản thân điều khiển, dù gì cũng là sinh vật hình người được hóa từ tiên kim!
Keeng!
Thạch Hạo rút ra thanh tiên kiếm Đại La, chỉ thẳng kiếm thai vô thượng về phía trước, hắn muốn quyết đấu sinh tử với kẻ này.
Đạo hạnh của đối phương đã bị nơi này áp chế rất nhiều, hiện giờ cũng chỉ cao hơn hắn có nửa cảnh giới, tuy rằng vẫn mạnh mẽ hơn hắn thế nhưng cũng không tới mức phải tuyệt vọng.
"Là cuộc va chạm của chân thân, không dựa vào ngoại vật." Tiên kim Hắc Ám hình người kia phát ra âm thanh như thế, nó rất máy móc, rất khô khan, hoàn toàn giống với đặc thù của một con rối.
Thạch Hạo ngẩn ngơ, hiện tại hắn chưa có thu hồi lại thanh kiếm thai Đại La thì đạo hạnh của đối phương chợt tăng vọt đầy nguy hiểm, một vệt thần quang vọt lên từ Thiên Linh cái của kẻ này rồi xé rách cả trời cao, chém rụng nhật nguyệt tinh thần!
Thạch Hạo hít vào ngụm khí lạnh rồi yên lặng thu hồi kiếm thai, nếu không toàn bộ đạo hạnh của đối phương sẽ được phóng thích, nói như vậy hắn chẳng còn chút hi vọng nào.
Là một thử thách ư? Thạch Hạo âm thầm thở dài, cửa ải này khiến người khác chỉ biết bất đắc dĩ.
Hắn bị trọng thương, xương cốt cả người rạn nứt và có thể thấy được cốt tủy vàng óng ở bên trong, trạng thái như vầy thì có thể đối chiến được ư?
"Tới đây đi!" Thạch Hạo gầm nhẹ một tiếng, mái tóc phấp phới đầy đầu, ánh mắt sắc bén như thiên đao, chủ động ép thẳng về trước.
Ầm ầm!
Đất trời rung chuyển, tựa như là hai hành tinh va chạm mạnh vào nhau, người kim loại được tạo thành từ tiên kim Hắc Ám kia cũng bạo phát, chẳng hề có chút hành động màu mè nào, nắm đấm của hai bên cứ thế va mạnh vào nhau.