Cây trúc trắng tinh như ngọc gần như trong suốt, hào quang vạn tia, điềm lành vút trời, ánh chớp vờn quanh, hỗn độn trào dâng, thần dị kinh người!
Thạch Hạo không hề nghĩ tới một cây trúc sẽ có hình dáng như vậy, tựa như khai thiên tích địa, nơi đó không cách nào tới gần được, thần quang lượn lờ, thánh hà bốc lên.
"Nhìn thì không xa thế nhưng không biết ngươi có thể lại gần được hay không, con đường về sau ta không thể đi cùng ngươi được." Lão nông lên tiếng tiếp đó hóa thành một bóng mờ lùi lại phía sau, cuối cùng tiến thẳng vào trên vách đá, trở thành một bức họa được khắc bên trên.
Thạch Hạo hơi khựng người rồi kiên định cất bước, mục đích tới đây là để lấy Ích Tà thần trúc, giờ đã thấy được thì làm sao sẽ dừng tay chứ!
"Vèo!"
Một thanh chiến mâu chảy máu đâm thủng hư không lao tới phía Thạch Hạo, loại cường độ và khí sát phạt ấy khiến lòng người run rẩy, thần hồn như đông cứng.
"Hú!"
Thạch Hạo hú lên một tiếng to, mi tâm tỏa sáng, nguyên thần tựa như bốc cháy đầy kịch liệt, cuối cùng nơi ấy tựa như là một mảnh đại dương vàng óng sôi sục!
Là thần hồn đang giãy giụa, đang thiêu đốt, đang cuộn trào!
Hắn thoát khỏi loại giam cầm ấy rồi hít sâu một hơi, vung thanh kiếm thai Đại La trong tay về phía trước.
"Boong!"
Kiếm thái va chạm với thiên mâu, hai thanh binh khí tỏa ra hào quang ngút trời, tựa như một hành tinh bị đốt cháy rồi nổ tung.
Cũng trong lúc đó Thạch Hạo chấn động không thôi, cảm thấy sức mạnh của thanh chiến mâu chợt giảm, nếu không thì nó đủ để đâm thủng từng hành tinh một, ấy vậy lúc này lại đang rung lắc.
Tiếng ngân khẽ vang, chiến mâu đang chảy máu này hóa thành một con dơi bay ngược ra xa, đó là một anh linh vô cùng mạnh mẽ.
Thạch Hạo hiểu rõ, nó vốn có sức mạnh kinh thế nhưng lại bị thanh kiếm trong tay của mình khắc chế.
Nên biết, ven đường đi này có rất nhiều anh linh đều lánh lui khi nhìn thấy tiên kiếm Đại La này, không một ai dám tới gần.
Mà con dơi này lại dám công kích.
Con dơi màu đỏ như máu, con mắt vàng óng, lúc này nó chợt căng phồng rồi tỏa ra sóng âm đầy đáng sợ, thứ này hóa thành gợn sóng đầy hừng hực xung kích về phía Thạch Hạo.
Vù!
Tiên kiếm Đại La phát sáng, mưa ánh sáng bay múa, ráng màu ngập tràn ngăn cản gợn sóng ấy lại, trên thanh kiếm thai xuất hiện một sinh linh hình người tựa như đang nâng đỡ ánh sáng để nhảy múa.
Ầm!
Cuối cùng, chùm ánh sáng rực rỡ ấy nổ tung, con dơi ấy rít lên một tiếng rồi đào tẩu, không còn xuất hiện nữa.
Nơi đây khôi phục lại vẻ yên tĩnh, Thạch Hạo th* d*c, lồng ngực đập thình thịch, nơi mi tâm có vết rách nhẹ và máu đang từ từ ứa ra ngoài, đòn vừa nãy làm cho cả người hắn lạnh lẽo, cho rằng bản thân đã bỏ mạng ở nơi này.
Nơi này quá nguy hiểm!
Vừa nãy cũng chẳng phải là ảo giác gì, sinh linh vừa này chẳng hề giống với những thứ ở ngoài cửa ngỏ kia, mạnh mẽ và cay độc, sát khí xuyên thẳng tới kẻ địch, nếu như hồi nãy không phải bị kiếm thai Đại La áp chế thì Thạch Hạo đã gặp nguy rồi!