Cho tới hiện tại thì linh giác của Thạch Hạo rất nhạy cảm, nhận thức siêu phàm, đầu tiên là cảm thấy vòng thần sau đầu của mình đang chiếu rọi về những người thần bí kia.
Bọn họ đều là đại đạo, tất cả đều là những vết tích vô thượng đang cộng hưởng với nơi này, đang tụng kinh trước thần miếu, ngàn tỉ năm trước từng có một nhóm người tham gia ngộ đạo như vầy và vẫn ngồi mãi cho tới tận ngày nay!
Trong lòng Thạch Hạo chợt ngộ ra và từng bước đi về trước, thân thể chịu phải sức ép do áp lực tạo ta, hơn hai trăm đốt xương trong cơ thể đều vang lên từng tiếng kọt kẹt, bất cứ lúc nào cũng có thể phân rã.
Nhưng, hắn không hề dừng lại mà chầm chậm cùng kiên định bước tới, đi lại trước ngôi thần miếu cổ xưa vàng óng ấy, tiếp cần đám người kia.
Tiếp đó, Thạch Hạo ngồi xếp bằng phía sau đám người này, tuy rằng vẫn còn cách một khoảng thế nhưng đây đã xem là cực hạn rồi.
Việc này khiến hắn ngơ ngác, đám sinh linh này ra sao mà dấu ấn bọn họ lưu lại lại mạnh mẽ như thế, mạnh như hắn, có thể nói là một trong những người mạnh nhất trong Thiên Thần mà cũng không cách nào lại gần được.
"Rắc!"
Trong chớp mắt Thạch Hạo ngồi xuống thì chân phải lập tức bị bẻ gãy, cùng với việc tĩnh tọa, lắng nghe Thần ma tụng kinh ở nơi này thì xương cốt toàn thân của hắn tựa như bị búa nện, tiếng vang không ngớt truyền ra.
Đau, đau tới mức khó có thể nhẫn nhịn được!
"Ầm!"
Thạch Hạo run rẩy, cả người co giật!
Tựa như hắn đang gặp phải một cú va chạm nghiêm trọng nhất, ngay cả thân thể cũng biến hình, bộ khung xương không cách nào chống đỡ cơ thể hắn được nữa, huyết nhục co rút, thân thể co quắt trên mặt đất, kỳ lạ và đáng sợ.
Các khớp xương của Thạch Hạo đang tách ra!
Lúc này, xương cốt toàn thân bắt đầu rạn nứt, tiếp đó càng nhiều vết rạn xuất hiện, xương cốt bắt đầu tan vỡ toàn diện.
Đây là một biến cố đáng sợ vô cùng, làm cho người khác lâm vào cảnh tuyệt vọng.
Nhưng, Thạch Hạo vẫn kiên cường gắng chịu, ráng làm cho huyết nhục từ từ phục hồi như cũ, những xương cốt vỡ nát không có tiêu tán mà cưỡng ép chúng tụ lại cùng nhau, tiếp tục chống đỡ loại áp lực này.
Hắn vô cùng đau đớn, bởi vì trong nháy mắt khi hắn ngồi xếp xuống thì đã biết kết quả như này rồi, mặc cho việc đau đớn khó tiếp nhận được nhưng tâm linh lại vô cùng thỏa mãn.
Chỉ vì, hắn đang tiếp nhận cuộc rèn luyện này!
Tiếng tụng kinh của thần ma tự nhiên ấy đã được hắn thông hiểu, hắn như được nghe một loại thần âm cao nhất, xương cốt bị đánh nát, tựa như được bách luyện.
Hắn biết thâm ý của Đại trưởng lão khi nói tự bản thân mình tới đây, không chỉ vì nơi này có Ích Tà thần trúc và Hoàng Tuyền quả, mà còn có sự gột rửa đầy đáng sợ và tàn khốc này nữa.
Ở đây, nhìn thấy được một nhóm người xưa tựa như Chiến thần, bọn họ đang ngộ đạo, tìm hiểu kinh văn, đánh bóng thân thể, mà hắn lại xông tới và cũng dung hợp vào cùng, làm cho thể phách cũng hòa chung nhịp đập!
Người bình thường mà tiến vào thì sẽ tan xương nát thịt, hình thần đều diệt.
Nhưng, với thiên tư đã tu ra ba luồng tiên khí của Thạch Hạo thì hắn có thể gắng gượng được, có thể cảm ngộ ở nơi này, giúp bản thân hòa hợp vào trong.