Đây là một con đường cụt, anh hùng không thể quay trở lại, ở thời đại thiên tài lớp lớp kia thì mỗi một anh kiệt tuyệt thế bước lên con đường này đều phơi thây bên trên.
Rất nhiều người bỏ mạng và cũng có đôi ít người may mắn còn sống, thế nhưng đều trở thành tàn phế, chán nản từ bỏ, ánh sáng bản thân không còn được rực rỡ như trước nữa.
Dựa vào giọng điệu được ghi lại trên cốt thư để hình dung, con đường này bị chia cắt bên trên, bị vực sâu tăm tối chia lìa, mơ hồ có thấy được tiên khí ngập tràn nên mê hoặc người khác tiến vào. Nhưng, hết vị kỳ tài này tới vị kỳ tài khác bước lên thì đều rơi cả xuống dưới vực sâu ấy, rơi vào nơi được gọi là vạn kiếp bất phục.
Thạch Hạo nhíu mày, con đường này quá hiểm ác, có thể thành công được ư?
"Ở cổ đại thì hạt giống vô thượng sẽ có thể tìm được mấy hạt? Tổng cộng lại từ xưa tới giờ thì vẫn có thể đếm ra được, rồi có thiên tài cái thế đi tới bước kia và không có đạo chủng để dung hợp, hắn không cam lòng nên chỉ có thể liều mạng đi vào ngõ cụt này." Đại trưởng lão than thở.
Thạch Hạo im lặng, hắn có thể hiểu được tâm tình này của bọn họ, cũng như hắn, hiện giờ tràn ngập vẻ không cam, không muốn như bình thường mà muốn dung hợp cổ chủng mạnh mẽ nhất, không muốn bị bỏ lại ở phía sau.
Hắn muốn thoát lên trên, muốn đứng ở đỉnh cao nhất của Thần đạo, những nhấp nhô ven đường đi hắn nhất định phải vượt qua được, hắn không thể dừng lại, không thể nào dừng chân được!
"Cũng chính vì không có Âm Dương chủng, Vạn Đạo thụ... cho nên mới có người gắng gượng đi lên con đường này, ngươi muốn chọn nó ư?" Đại trưởng lão hỏi.
Con đường này rất gian nan, lúc nào cũng có thể bỏ mạng, rất khó để tới được mục tiêu, đây là lựa chọn khi và chỉ khi các kỳ tài không có bảo chủng hoàn mỹ cho mình, nếu như không muốn một cách tầm thường thì chỉ có thể vượt nguy nan tiến lên.
"Con muốn đi theo con đường này!'
Cuối cùng Thạch Hạo đưa ra quyết định, ánh mắt đầy kiên nghị.
Cùng với việc sinh hoạt bình thường thì không bằng cứ để sinh mệnh thỏa thích bùng cháy, lan tỏa, chết thì chết, còn không thì chính là thoát ra, có thể phá kén bay nhảy lên trên.
Hắn hiểu rõ đại thế, biết tương lai sẽ tàn khốc tới cỡ nào, bởi vậy mới không hề sợ tử vong, muốn tranh đấu một chân ngã bên trên.
Đồng thời Thạch Hạo cũng hiểu, Đại trưởng lão cũng sẽ không chỉ bảo cho hắn một con đường chết, chắc chắn cũng nắm được một vài phần, nếu như hắn biết rõ là phải chết thì hà tất phải giữ mình ở lại Thư viện Thiên Thần làm gì?
"Tốt! Ngươi đã có quyết tâm bước lên con đường này thì ta cũng yên lòng rồi, chỉ sợ ngươi sẽ lóng ngóng trước sau, lo được sợ mất mà thôi!" Đại trưởng lão nói.
Trên gương mặt của hắn tỏa ra hào quang, trong ánh mắt ngập tràn vẻ khen ngợi, nói: "Không có đường thì tự chúng ta tạo ra một con đường, siêu việt qua cổ nhân, nếu không dựa vào đâu để vượt qua được dị vực!"
Đại trưởng lão nói thẳng, hắn sẽ không hại Thạch Hạo.
Trí tuệ của tiền nhân được tích góp đời này qua đời khắc, tất nhiên đều là những ngõ cụt cả, khi phát triển tới giai đoạn cuối thì đã nghĩ ra được nhiều biện pháp để nghiệm chứng đại đạo của việc lấy thân làm chủng.
Đại trưởng lão từng khai quật qua các động phủ Tiên gia, hơn nữa cũng không phải chỉ đôi ba cái, Thư viện Thiên Thần có thể tiến tới một bước như hiện tại cũng là vì những tích góp của các tài nguyên này.