Rừng Tử Trúc rất yên tĩnh, chẳng một ai quấy rầy, từng cây trúc phát ra ánh tím lấp lánh, từng phiến lá đung đưa nhẹ nhàng, cùng với làn khói tím mỏng manh đang lan tỏa.
Bên cạnh con đường mòn được lát từ những tảng đá cội chính là dòng suối đang chảy róc rách, chúng chảy xuyên qua từng ngọn rễ trúc trong suốt như ngọc thạch, thi thoảng sẽ phát ra những tiếng rì rào rất êm tai.
Thạch Hạo tĩnh tọa quan sát cẩn thận những thứ nơi tay, trong lòng không ngừng suy tư, con đường sau này của mình sẽ đi như thế nào?
Chỉ dựa vào những thứ này thì có thể bước lên con đường tu cổ pháp hay không?
Hắn không biết hạt giống kỳ dị này như thế nào cả, thậm chí cũng không biết bên trong đang thai nghén ra thứ gì, trước kia Tề Đạo Lâm cũng chỉ nói là một loại tiên kim nào đó.
Nghiêm chỉnh mà nói, hắn vẫn còn một lựa chọn khác, không nhất định phải đi theo con đường Cổ pháp này, vẫn còn Kim Thế pháp đang chờ ở trước mặt.
Hắn đã tu thành Động thiên duy nhất mà trước nay chưa từng ai tu qua, nếu như không xem xét về hạt giống hoàn mỹ này thì có thể từ bỏ Cổ pháp, tiếp tục kiên định bước trên con đường Kim Thế pháp.
Chỉ là Thạch Hạo có chút không cam, hắn rất muốn tu Cổ pháp trước rồi mới tới Kim Thế pháp, hai cánh cùng giang rộng, tham khảo lẫn nhau để rồi thông hiểu đạo lý.
Tư tưởng của hắn rất lớn, không phải là tự phụ và kiêu ngạo mà là bị bức ép phải như vậy, ngươi của dị vực quá mạnh mẽ, đã đánh bại tiên dân của thời Tiên cổ, thậm chí từng đã giết qua Tiên!
Kết quả này quá thảm khốc, làm người người sởn gai tóc, không thể không kính sợ, cho nên cần phải có sức mạnh thật mạng mẽ mới có thể chống lại được!
Thạch Hạo khát vọng sức mạnh, hi vọng trở thành người nằm trong hàng ngũ mạnh nhất, đứng trên đỉnh núi cao, như vậy thì mới có khả năng bảo vệ mình, mới có thể giành được chút hi vọng thắng lợi trong quá trình chính chiến cùng với dị vực tương lai sau này.
Một chiến trường hùng vĩ chắc chắn sẽ có Chân Tiên giáng lâm, hấp dẫn Bất Hủ giả hơn một kỷ nguyên trước, chỉ vừa tưởng tượng thôi thì nhiệt huyết của Thạch Hạo đã sôi trào, đó mới là một trận chiến tuyệt thế!
Hắn không muốn trở thành kẻ tầm thường, không muốn trở thành cát bụi trong lịch sử, mà muốn sống sót, muốn được tham dự trận chiến đó, bảo vệ người thân bằng hữu mình!
Nếu như có thể, hắn hy vọng sẽ xoay chuyển được càn khôn, sửa lại lịch sử, chiến thắng trong vẻ huy hoàng, chứ không phải để cả đời này héo tàn biến mất khỏi thế gian.
Thạch Hạo thu hồi kinh thư, kiếm thai Đại La, Nguyên Thủy Chân Giải... Chỉ để lại mỗi hạt giống kia, nó vẫn không ngừng biến hóa như trước, lúc to lúc nhỏ và ngập tràn khói mờ hỗn độn.
Loại hạt giống này không cách nào đánh giá và không cách nào biết được cấp bậc, hắn nghi rằng, có thể hạt giống này không cách nào hợp đạo được?
"Trước tu Kim Thế pháp, sau đó tu Cổ pháp ư?" Thạch Hạo lẩm bẩm, nếu như hạt giống này không thích hợp thì chỉ đành chọn cách này.
Nhưng, tu Kim Thế pháp, đột phá cực hạn thì cần hàng loạt thiên tài địa bảo, hắn vẫn còn nhớ, khi hắn sáng tạo ra Động thiên duy nhất thì Liễu Thần từng lấy chất lỏng tinh túy nhất của mình trợ giúp cho việc đột phá của hắn.
Hiện giờ vẫn là thế, theo như người của Thánh viện từng nói, tốt nhất là phải dựa vào những thứ như Tâm đầu huyết của Chân long, máu huyết ẩn chứa lực mạnh nhất của Thiên Giác nghĩ, dựa vào chúng để mở ra các thần tàng trong cơ thể như Động Thiên, Hóa Linh...