"Ngươi..." Ánh mắt của lão quái vật Tiên viện chẳng hề tốt lành gì, tựa như hai tia chớp sáng bóng, thế nhưng biết phản bác ra sau đây, mấy hạt cổ chủng vô thượng quả thật đã được định sẵn từ trước rồi, hiện giờ không cách nào thay đổi được.
Trên thực tế, có một vài hạt cũng đã bị người khác dung hợp, vậy biết đi tìm nơi đâu?
"Lão già nhà ông cần phải hiểu, là yêu quý nhân tài hay là làm lỡ bước của người ta." Ông lão của Thánh viện chém thêm 'một đao' nữa.
"Nếu không đi Tiên viện ta thì chẳng lẽ Thánh viện ngươi sẽ tốt ư?" Lão quái vật của Tiên viện cười gằn, cũng nhằm vào điểm yếu của viện này, nói: "Đi con đường Kim Thế pháp này, chính là tu hành thể phách ở cường độ cao, cần phải có những tiên trân vô thượng, Trường Sinh dược... Vậy các ngươi sẽ cam lòng buông bỏ à, mấy thứ đó sớm đã đưa hết cho người cần dùng rồi, Tâm đầu huyết của Chân long gì gì đó hơn nửa đã định được người nhận, còn tinh huyết niết bàn của Thiên phượng thì sớm đã có người kế thừa, ngay cả những thứ khác cũng không thể cung cấp được."
Những lời này không chỉ khiến Thạch Hạo kinh hãi, mà ngay cả Nhị trưởng lão của Thư viện Thiên Thần cũng run rẩy trong lòng, gốc gác của Thánh viện thật là kinh người, ngay cả những thứ này mà cũng có.
Tâm đầu huyết của Chân long, tinh huyết niết bàn của Phượng hoàng, máu huyết ẩn chứa lực mạnh nhất của Thiên Giác nghĩ... Những thứ này cũng chẳng phải là máu huyết bình thường, đều là những tinh hoa trong tinh hoa của huyết dịch bản thân.
Một Chân long thì có mấy giọt Tâm đầu huyết chứ?
Tài nguyên như vầy, tích lũy như vầy thật sự khiến người khác phải biến đổi sắc mặt!
"Tài nguyên của Thánh viện ta rất phong phú, thiên tài địa bảo có vô số, lượm sạch tạo hóa trên cửu Thiên này, chắc chắn Thạch Hạo sẽ không thiếu một phần!" Trưởng lão của Thánh viện vỗ vỗ ngực.
"Ha ha... Ngươi có thể quyết được à, những thứ đó đều đã định cả rồi, đừng tưởng rằng ta không biết!" Lão quái vật của Tiên viện cười to.
Thạch Hạo yên lặng một hồi, quả nhiên hai viện chẳng hề đơn giản chút nào, ngay cả những bảo liệu nghịch thiên như vậy cũng có, thế nhưng đều đã có chủ cả.
Nhị trưởng lão của Thư viện Thiên Thần lên tiến, tranh thủ tranh lấy các thiên tài địa bảo cho Thạch Hạo, nói; "Các vị cũng đều biết, người này có thiên tư siêu tuyệt, nếu như tiến vào Tiên viện hay Thánh viện, không đạt được cổ chủng, không lấy được Tâm đầu huyết Chân long, vậy thì tới đó có ý nghĩa gì nữa chứ? Ngay cả kinh văn, chúng ta cũng có thể đi tìm cho hắn."
"Yên tâm, máu huyết ẩn chứa lực mạnh nhất của Thiên Giác nghỉ Thánh viện chúng ta vẫn còn đôi chút, sẽ đưa cho Thạch Hạo, hắn vốn đã giống như Luyện Thể sĩ, đưa thứ này thì quá hợp luôn." Ông lão của Thánh viện cuòi nói.
"Quên mất, nghe nói loại máu này vô cùng quý giá nên không thể còn sót được, chắc chắn đã được phân chia rồi, sau này khi trở lại ngươi lấy có mỗi một giọt thì có ý nghĩa gì?" Lão quái vật của Tiên viện cười nhạo.
"Hai vị tiền bối chỉ cần tỏ rõ thành ý thì ta sẽ cố gắng nói đỡ đôi chút với Thạch Hạo, giúp hắn đi tới đó để được đào tạo chuyên sâu hơn!" Nhị trưởng lão của Thư viện Thiên Thần nói.
Rất nhanh, người của Tiên viện cùng với người của Thánh viện đều nhanh chóng hành động, cả hai cáo từ rời đi, tiếp đó từng người lấy ra một tế đàn nhỏ bắng xương trắng rồi bắt đầu cúng tế.