Đám người của Tiên viện đều kinh hãi, nhanh chóng tiến lên đỡ lấy, ai cũng lo lắng sợ Thạch Hạo sẽ đạp chết Cửu U ngao, như vậy thì tổn thất sẽ không cách nào tưởng tượng nổi.
Ai cũng không nghĩ tới kết quả của trận chiến sẽ như thế nào, mạnh mẽ như Cửu U ngao, dựa vào hung cuồng để nổi danh trên đời, hiện giờ lại như một chú chó con dài tầm một thước.
Cả người nó không ngừng co giựt, không ngừng kêu gào vùng vẫy, không ngờ lại bị sức mạnh Luân hồi mạnh mẽ nhất của Thạch Hạo bắn trúng và chuyển hóa về thời kỳ tuổi thơ.
Một thân thần thông tuyệt đại hiện tại không cách nào triển khai được, bất cứ sinh vật nào lúc còn nhỏ đều không có mạnh mẽ quá mức, móng vuốt của nó không ngừng lưu lại từng vệt dấu vết trên mặt đất võ đài.
Cảnh tượng này khiến nhiều người biến đổi sắc mặt, Cửu U ngao dù là ở thời còn nhỏ sẽ lợi hại như thế? Nên biết, võ đài được dày đặc trận văn bảo vệ!
Với hình thái hiện tại của nó, hơn phân nửa có thể dùng móng vuốt xé nát cả một con hung thú!
"Gào..." Cửu U ngao gào lớn, vô cùng không cam lòng, mạnh mẽ như nó, được mọi người ở Tiên viện xưng là người số một trong Thiên Thần cảnh, thế nhưng lại phải ăn thiệt thòi lớn ở ngay tại đây, bị người khác chà đạp dưới chân, đây là sự sỉ nhục cỡ nào chứ.
Thạch Hạo cúi đầu nhìn con hung thú này, hắn thoáng thở dài một hơi rồi bình tĩnh lại nỗi lòng, trận chiến này quá gian khổ, khiến hắn bị thương không hề nhẹ!
Thạch Hạo hơi nhấn lực lập tức toàn thân Cửu U ngao đều run rẩy, miệng vết thương không ngừng lan tràn, huyết dịch tung tóe, gặp phải thương tổn vô cùng nghiêm trọng.
Thạch Hạo cũng không muốn sau khi sức mạnh Luân hồi tiêu tán thì con dị thú đầy hung cuồng này sẽ lại tiếp tục khai chiến với mình nữa, cho nên nhanh chóng xuất thủ làm mất đi sức chiến đấu mạnh nhất của nó.
"Đừng làm thế!" Rất nhiều người của Tiên viện tái xanh mặt mày và không ngừng hô lớn, Hoang chẳng thèm để ý, ra tay y như trước nên khiến bọn họ cảm thấy hốt hoảng.
Cửu U ngao là nhân vật trọng yếu trong Tiên viện, là nhị đệ tử của Đại trưởng lão và cũng là đệ tử cuối cùng, thực lực siêu phàm nhập thánh, là chủ lực trong cuộc chinh chiến sau này, mạnh mẽ tuyệt thế, không thể bị tổn thương được.
Có thể hiện giờ cứu viện đã chậm, nếu như ai đó xông lại nói không chừng Hoang sẽ tàn nhẫn dẫm chết Cửu U ngao ngay.
Thạch Hạo không có hạ tử thủ cũng là do đang có mấy lão quái vật dòm ngó, mà trưởng lão của Thư viện Thiên Thần cũng truyền âm nhắc nhở, không nên g**t ch*t con hung cầm này nếu không phiền toái sẽ rất lớn.
Tất nhiên Thạch Hạo sẽ nghe lời, tuy rằng hiện tại lập trường không giống nhau và đã xảy ra tranh chấp, thậm chí còn chém giết tới mức đẫm máu như vầy, thế nhưng chung quy lại là vẫn cùng trong cửu Thiên thập Địa, tương lai vẫn còn đồng tâm hiệp lực để đấu với kẻ bên ngoài.
Hắn nhấc chân rồi vung tay chụp thẳng về chỗ yếu của con hung thú giống chó con này, phòng ngừa nó đột ngộ khôi phục rồi nhảy dựng lên.
"Hú..." Cửu U ngao hét lớn tựa như sói gào, hàm răng nhọn trắng như tuyết há lớn, cặp mắt trừng to lộ vẻ hung ác.
Tới lúc này thì người của Tiên viện mới thở dài một hơi, bọn họ biết Thạch Hạo đã thu lại sát ý, chắc hẳn sẽ không thi triển thủ đoạn độc ác nào nữa.