Một trong Thập Hung, Cửu U ngao!
Đầu sói, con mắt dọc nơi mi tâm đầy vẻ hung tàn, sừng trâu màu xám trên đầu, toàn thân đều là vảy như than đá cùng với lớp lông màu đỏ sậm, chín chiếc đuôi đầy kỳ dị.
"Gào!"
Nó gào lớn một tiếng, sát ý lan tỏa khiến người người khiếp sợ, lúc này nó bậc nhảy lên không trung rồi nhào thẳng về Thạch Hạo với tốc độ cực nhanh.
Năm ngón tay của Thạch Hạo xòe ra, thần lôi ngũ hành Kim Mộc Thủy Hỏa thổ tập trung đánh thẳng về phía con hung thú với hung khí ngập trời, một đòn toàn lực, sấm chớp vang dội.
Ầm!
Cửu U ngao đầy đáng sợ, bộ lông đỏ dài hơn nửa thước trên người nó đều dựng đứng và đánh tan những tia chớp kia.
Việc này làm cho mọi người sợ hãi, lôi điện chính là thần phạt của trời cao, tất nhiên là thứ khó đối phó nhất, rất nhiều sinh linh mạnh mẽ vẫn có thể chống đỡ được thế nhưng nó lại hóa giải một cách dễ dàng là thế.
Không hổ là Cửu U ngao, là một trong Thập Hung nổi danh nhất năm xưa!
"Gào..." Nó tru lên một tiếng liền khiến sơn hà run rẩy, võ đài chấn động như muốn rớt khỏi trời cao.
Con thú cổ này quá hung ác, tựa như không một thứ gì có thể ngăn cản được nó, lúc há miệng thì hàm răng trắng như tuyết tựa như từng chiếc dao nhỏ lấp lóe ánh sáng lộng lẫy, đồng thời những gợn sóng màu xanh từ nơi miệng của nó lao thẳng ra ngoài, không gì không xuyên thủng, không gian đều bị phá nát.
Mọi người hoảng hốt, tiếng tru này còn mạnh mẽ hơn cả Sư Tử hống, Mãng Ngưu âm nữa, dù là những người đứng bên ngoài võ đài cũng bị chấn cho chảy máu hai tai, thiếu chút nữa thì ngất lịm đi.
Đây là kết quả mà phù văn bảo vệ của võ đài đã làm suy yếu bớt, nếu không hậu quả khó mà lường được, rất nhiều người sẽ bị chấn nát vì loại sóng âm này!
"Đốt!"
Thạch Hạo cũng hét lớn một tiếng, đây chính là thần chú trong bí thuật Lôi đế, từ miệng hắn lao ra ánh chớp tựa như tiếng sấm nổ, gợn sóng bạc khuếch tán va chạm với âm thanh ngao hống của đối thủ, nhất thời vụ nổ to lớn phát sinh.
Gợn sóng của sóng âm va chạm kịch liệt với nhau, trong khoảng thời gian ngắn không cách nào tiêu tán được, tiếng ầm ầm vang vọng khắp thiên địa!
Trong phút chốc, Thạch Hạo kéo căng người tựa như chân long lao vút giữa trời cao, hắn lượn lờ né trách cơn bão táp rồi nắm chặt Côn Bằng quyền chủ động xuất kích về phía Cửu U ngao.
Hai quả đấm này tựa như hai vầng mặt trời nhỏ tỏa ra hào quang chói mắt nhất, nó giết thẳng xuống bên dưới, quyền phong sớm đã xé rách hư không!
Cửu U ngao gầm lớn, lông đỏ đầy người tựa như thép nguội dựng thẳng, cặp sừng xám to lớn trên đầu tỏa ra hào quang mịt mờ, tiếp đó nó bậc nhảy va chạm với Thạch Hạo đang lao xuống kia.
"Boong!"
Nắm đấm của Thạch Hạo va mạnh với cặp sừng, âm thanh chấn nứt càn khôn, tiếng vang điếc tai nhức não, tia lửa tung tóe khắp nơi tựa như từng vệt sao chổi xẹt ngao trời cao.
Vào lúc này, Thạch Hạo chợt cảm thấy nơi ngón tay truyền về cảm giác đau nhói, cặp sừng này quá cứng chắc, trên nắm đấm của hắn không ngừng có máu ứa ra, đây là lần đầu tiên hắn dùng nắm đấm liều mạng mà bị tổn thương như vầy.
Cửu U ngao rít gào và lắc lư một hồi, cặp sừng không việc gì là do đó chính là vị trí cứng rắn nhất trên toàn bộ cơ thể của nó, thế nhưng thân thể lại không ngừng thối lui, dù sao thì bị Côn Bằng quyền nện trúng thì cũng không thể dễ dàng vượt qua được
"Xoẹt!"
Huyết dịch chảy ngược, vết thương trên nắm tay khép lại, da thịt cũng chỉ bị tổn thương đôi chút chứ không có ảnh hưởng tới xương cốt.
Cửu U ngao lộ ra ánh mắt hung ác nhìn chằm chằm xương tay không hề hấn gì của Thạch Hạo, nó ngửa mặt rít gào chấn cho người khác như muốn nổ tung, cặp sừng tựa như thiên đao lần nữa chém về phía Thạch Hạo.