Phượng hót ngân cao, thủng sắt nát đá, Thiên phượng xinh đẹp lao vút trên trời cao, bên người là ngọn lửa hừng hực vồ giết tới Thạch Hạo.
Mỗi một tấc trên cơ thể Thạch Hạo đều xèn xẹt tia điện, cuối cùng hình thành nên một hải dương sấm sét xung kích với ánh lửa đầy trời kia, tựa như sóng lớn vỗ bờ.
Hai người quyết chiến từ trên trời cao lao xuống mặt đất, rồi lại từ mặt đất chém tới mây xanh, dây dưa quấn chặt lấy nhau, thi thoảng sẽ có đôi chút máu tươi rơi vãi.
Bảo thuật Lôi đế quyết đấu bí thuật Thiên phượng cổ, cuộc đối kháng giữa Lôi cùng Hỏa, đại quyết đấu của thần thông đỉnh cao, hai bên chinh chiến tới mức khó phân thắng bại, máu me khắp nơi, vô cùng gian nan.
Đây quả là một địch thủ đáng sợ tới dị thường mà Thạch Hạo từng gặp phải, bị ép phải sử dụng toàn lực để ứng phó thế nhưng vẫn dính phải thương thế, trên cơ thể từ từ xuất hiện một vệt nhỏ lan rộng, đó là biểu hiện của sự rạn nứt của thân thể.
Nên biết, thân thể của hắn cứng chắc như thần kim, pháp khí bình thường đánh lên trên người hắn cũng sẽ bị chấn cho nát tan, nhưng nay thể phách lại bị tổn thương tới mức như vầy.
Hiện giờ Thạch Hạo cũng chẳng hề khác gì so với những Luyện Thể sĩ có cấp bậc cao nhất, bảo tàng huyết nhục mở rộng, thể xác mạnh tới cực điểm, thế nhưng dưới lợi trảo của đối phương vẫn bị chảy máu như thường.
Không thể không nói, móng vuốt của thiên phượng quá đáng sợ, không gì là không xuyên thủng, ngay cả trời cao cũng không ngừng rách nứt, ở dưới lợi trảo của Thiên phượng thì thứ này tựa như một miếng đậu hủ mềm chẳng thể chịu nổi một đòn.
Mỗi lần lợi trảo của Thiên phượng hạ xuống thì bầu trời sẽ nổ tung, thảo phạt tuyệt thế như vầy có mấy ai có thể ngăn được?
Nếu là người bình thường thì sẽ bị một vuốt này chụp thành thịt nát, xương cốt đều thành những mảnh vỡ, bất luận phòng ngự như thế nào cũng không thể ngăn nổi loại thảo phạt này.
Mọi người trợn tròn mắt nhìn cảnh tượng, Hoang - được mệnh danh là thân thể mạnh tới cực cảnh mà lại bị thương, quá chấn động. Vẻ mặt của người Thư viện Thiên Thần trở nên nghiêm túc, cảm thấy Tiên viện vô cùng khó lường, như hang Long ổ Hoàng, có anh tài vô thượng sinh hoạt, đệ tử được phái ra tham chiến đáng sợ tới quá mức.
Đương nhiên, mọi người cũng có thể thấy được thương thế của Vũ Vô Địch, vẻ mặt của hắn trắng bệch, môi mím tái nét, từng vết máu rỉ ra nơi khóe miệng.
Hắn đang cố nén lại không cho máu tươi trào ra ngoài, trên thật tế cũng đã bị tổn hại.
Ầm!
Thạch Hạo hóa thành một người thống trị trong biển chớp, quyền sau mãnh liệt bá đạo hơn quyền trước, không ngừng chống đỡ lấy lợi trảo của Thiên phượng, mặc cho vết rách nhỏ trên người không ngừng lan tràn và ứa ra máu tươi nhưng thế công kích vẫn cứng rắn mạnh mẽ như trước.
Từng luồng lôi điện to lớn tựa như ngọn núi không ngừng oanh kích về đối thủ đang đứng đối diện.
Phụt!
Rốt cuộc, Vũ Vô Địch không cách nào chịu được nữa, đã bị sự xung kích của ánh quyền khiến miệng phun ra ngụm máu lớn, thân thể lắc lư một hồi.
"Giết!'
Thạch Hạo gầm khẽ tựa như sấm sét, khiến hư không nổ vang ầm ầm, nắm đấm càng thêm rạng ngời, tựa như hai chiếc búa thần muốn đập sập cả cửu Thiên thập Địa!
"Phụt!"
Vũ Vô Địch tiếp tục không kím nén được mà ho ra năm ngụm máu lớn nhuộm đỏ trời cao, thân thể rung lắc không thôi.
Cùng lúc đó, trên người Thạch Hạo cũng xuất hiện năm vết vào xước, trong đó có một vết sâu tới mức thấy cả xương trắng hếu, mơ hồ có thể thấy được trong vết máu đỏ đang ứa ra còn có một chút màu trắng, đó là xương vụn.