Không một ai nghĩ tới chuyện tình sẽ diễn biến tới mức này, ngay cả nhóm lão quái vật cũng không cách nào kiềm chế nổi và khuyến khích mọi người cùng 'luận bàn', tiến hành đại chiến.
Người số một trong Thiên Thần cảnh, cuộc tranh đấu này sẽ phải tiến hành trên võ đài!
Mọi người hiểu, đây là một loại khích lệ cổ vũ, phơi diễn toàn bộ nội tình của ba đại thư viện, đấu võ ra khí phách và huy hoàng.
Hoàn toàn chính xác, Thạch Hạo đã trở thành tiêu điểm, là người lên đài đầu tiên và đứng lặng yên trong kiến trúc to lớn ấy, tất cả mọi người đồng loạt tập trung về phía hắn.
Hắn rất muốn nói, bản thân bị cưỡng ép đưa lên đây, vốn ban đầu hắn cũng chỉ phát sinh xung đột với đám người tiểu Thiên vương mà thôi, ấy vậy hiện giờ lại tăng thêm một bước trở thành kẻ đứng đầu ngọn sóng gió.
Đương nhiên, đã tới thì không thể tránh né, không quan trọng, hắn cũng muốn giải quyết vấn đề bằng một cuộc chiến.
"Đúng là ngông cuồng mà, hắn là người thứ nhất đi lên và muốn tranh đoạt ngôi vị đệ nhất trong Thiên Thần cảnh, để ta mở to mắt nhìn hắn bị hành hạ tới mức nào!" Có người lớn tiếng nói.
"Người của Tiên viện ta còn chưa bước lên mà hắn cũng đã đợi chờ không được nữa rồi, đúng là một tên ngông cuồng!" Có người mỉa mai.
Ánh mắt của Thạch Hạo như điện quét nhìn những người kia, hắn cũng chẳng thèm để trong lòng làm gì, cứ dựa theo thực lực mà nói chuyện, ai là sắt tốt thì sẽ được sàn lọc ngay trên võ đài này.
Võ đài rộng rãi mang theo phong cách cổ xưa cùng với vẻ thê lương, cũng không biết nó đã tồn tại bao nhiêu vạn năm nữa, không gian rộng lớn đủ để võ sĩ hoạt động và chiến đấu.
Nói là một tòa võ đài không bằng nói là một khối đại lục đang trôi nổi trên không, bề mặt đều là chất liệu bằng đá, bên trên được khắc những vệt vằn đầy phiền phức và ảo diệu.
Đố là phù văn đại đạo, dù là một tảng đá bình thường nhưng được khắc những hoa văn này lên trên mặt thì cũng sẽ trở nên cứng rắn vô cùng, chứ đừng nói là chất liệu đầy đặc thù của nơi này.
Quyết chiến ở đây sẽ không cần lo nghĩ tới vấn đề hư hao, cũng không cần sầu lo về độ vững chắc của chiến trường, cứ mặc buông thả đánh chém, chắc chắn sẽ không bị phá hủy, đây là chiến trường được đại năng cổ đại tế luyện thành.
"Cẩn thận!" Thanh Y đứng phía sau truyền âm, bởi vì nàng biết được Thạch Hạo sẽ đối mặt với địch thủ đáng sợ tới dị thường, sống chết khó đoán.
Muôn người chú ý, tất cả đều nhìn về trung tâm của võ đài.
"Lại tới mức này luôn, ba viện muốn mở ra cuộc đại chiến ngay tại đây." Cặp mắt xinh đẹp của Yêu Nguyệt công chúa lấp lánh ánh sáng và nhìn chằm chằm võ đài, hiện giờ nàng cũng không khuyên can gì nữa.
Ở bên khác, bên trên hồ lô lấp lánh ánh bạc có mấy chục người đứng dàn hàng ngang, ở giữa có mấy người như kết hợp với Đạo, như muốn biến mất trong thiên địa này.
Vương Hi cũng đứng nơi đó, trở thành khách quý.
"Đây là thiếu niên từng có hiềm khích với Vương gia, và cũng từng giao thủ qua?" Có người hỏi.
Vương Hi gật đầu, nói: "Đúng!"
"Chị dâu yên tâm, cứ để đó cho ta, chút nữa ta sẽ đánh văng hắn khỏi võ đài, nhũng luồng phong ba và sự quấy phá mà hắn tạo nên sẽ biến mất nhanh chóng ngay." Một trong số đó nói.
Trên mặt của Vương Hi lộ vẻ không vui hừ lạnh một tiếng, gương mặt xinh đẹp và trắng mịn biểu hiện như đang cảnh cáo, nàng không hề thích cách gọi như thế.
"Chị dâu sớm đã có hôn ước với sư huynh của ta rồi, gọi như vậy thì cũng đâu có sai đâu." Người kia cười nói tiếp.
"Chút nữa ai xuất trận thì cứ thẳng tay đánh bại hắn, con đường mà Thánh viện ta đi chính là cực cảnh, không ngừng thoát lên trên, bất kỳ một đối thủ xứng tầm nào cũng sẽ trở thành đá mài dao của chúng ta cả!" Có người mang theo ý cười nói.