Giữa bầu trời, một đám người tay áo phấp phới đứng trên cầu vồng hội tụ từ hào quang, giống như người trong thần tiên.
Tiểu Thiên vương phong thái tuyệt thế, đứng ở đó tựa như Chân Tiên chuyển thế, chỉ cần có sự tồn tại của hắn thì nơi đó tràn đầy khí tức Tiên giới.
Loại khí khái và số mệnh này rất hiếm có xưa nay!
Mà khí chất của những người khác bên cạnh hắn cũng đều bất phàm, đặc biệt còn có người đã tu ra ba luồng tiên khí đang đứng sóng vai với hắn, thật sự giống như quần tiên hạ trần.
Những người kia, nam thì phóng khoáng, nữ thì tinh lanh, đều không nhiễm bụi trần, siêu nhiên thoát tục, được thần quang nâng đỡ, được sương mù bao quanh.
Yêu Nguyệt công chúa đứng ở nơi đó cũng chẳng hề thua kém những người còn lại, cộng thêm còn đứng cạnh tiểu Thiên vương nên càng có vẻ thanh lệ tuyệt thế, tựa như tiên tử bước ra từ trong tranh, hai người tôn lên lẫn nhau càng tăng mạnh vẻ không minh, phảng phất siêu thoát lên trên trần thế.
"Hoang, ngươi còn muốn cậy mạnh nữa à, bây giờ tiểu Thiên vương đã quân lâm nơi đây, không mau giao giáp trụ xanh thẳm lên ngay, còn chờ đến khi nào nữa hả! ?" Trên cây cầu hình vòm có người quát lên.
Những người kia lúc im lặng thì không linh xuất trần, thế nhưng hiện tại lại mang vẻ uy nghiêm, mắt nhìn xuống phía dưới, gầm thét với Thạch Hạo, buộc hắn phải giao trả giáp trụ xanh thẳm.
Chủ nhân thật sự đã xuất hiện, lại còn có một đám người theo đuổi quát lớn, tình cảnh vô cùng nghiêm trọng, toàn bộ Thư viện Thiên Thần đều đang chú ý, bầu không khí ngột ngạt khiến nơi đây hoàn toàn yên tĩnh.
Tất cả mọi người đều nhìn về chỗ Thạch Hạo đang đứng, hắn đã trở thành tiêu điểm, nhưng chuyện này cũng không phải là chuyện tốt đẹp gì mà ngược lại rất nguy hiểm, tiểu Thiên vương đến rồi, sao có thể đối đầu?
Một số người lại cười trên sự đau khổ của người khác, muốn nhìn thấy cái cảnh Hoang bị áp chế kia.
"Cuối cùng cũng đá vào tấm sắt rồi, đồ vật của tiểu Thiên vương sao lại dễ cầm như vậy chứ, ta không tin Hoang dám tranh đấu, lần này hắn nhất định phải chịu thua thôi!"
Bên trong Thư viện Thiên Thần có người nói nhỏ, rất rõ ràng, trước đây đã từng bị Thạch Hạo trấn áp qua, bại trận trong tay hắn nên lúc này hi vọng tiểu Thiên vương ra tay áp chế hắn.
"Giáp trụ ta chiếm được từ trên người địch thủ, ngươi lại uy h**p ta bắt ta phải giao trả là thế nào?" Thạch Hạo đáp lại.
"To gan, đó là chiến giáp của tiểu Thiên vương, ngày đó chỉ là cho Ngô Thái mượn dùng, vậy mà còn muốn khăng khăng không trả nữa hả? Thứ đó không thuộc về ngươi!" Phía trên truyền đến tiếng quát tháo không cho phép cự tuyệt.
"Đây là chiến lợi phẩm mà ta quang minh chính đại chiếm được, nếu như chỉ bị đe doạ một vài câu mà phải giao ra thì tôn nghiêm của ta để ở đâu?" Thạch Hạo nói năng rất ôn hòa.
"Làm càn, còn muốn lấp l**m nữa à, đây rõ ràng chính là giáp trụ của tiểu Thiên vương. Ngươi dám không đưa?" Trên bầu trời có người quát lớn, sát khí cuồn cuộn tràn ngập xuống.
Lúc này, hai hàng lông mày của Thạch Hạo dựng thẳng, trách mắng: "Đủ rồi, ngươi lúc thì to gan, lúc thì làm càn, ngươi coi mình là ai thế hả? Dám nói chuyện với ta như thế hả!"
Hắn hơi dừng lại, nói tiếp: "Ngô Thái mặc giáp trụ, ngông cuồng xuất thủ, nếu đã có ý định giết ta thì khi thua cuộc phải để giáp trụ lại, tất nhiên ta thắng thì sẽ thuộc về ta, ấy vậy ngươi còn năm lần bảy lượt bắt ta dâng trả lại cho các ngươi? Đạo lý chó má gì vậy!"