Yên lặng như tờ, các cường giả nhìn thấy tình cảnh này thì tinh thần nhảy loạn, đều cảm thán không hổ là Hoang, mặc dù ngay tại thời khắc lựa chọn tiền đồ của cả đời vẫn ngang ngược như vậy.
Dù cho là đệ tử của Tiên viện thì nói đánh là đánh, tuyệt không chịu thua!
Tại hiện trường rất nhiều người đều há miệng nhưng lại không thốt được lời nào, ngay cả hai người bị bắt c*̃ng sững sờ, không ngờ lại có người sỉ nhục bọn họ như vậy.
"Hoang, ngươi đánh ta? !" Cô gái tóc bạc kia gào thét, cú tát vừa rồi vụt thẳng trên mặt nàng, cơn đau đến tận cốt tủy, khuôn mặt sưng phù không ra hình thù gì, ngay cả mắt phượng cũng bị sưng vù như bị đóng kín lại vậy.
Thạch Hạo cất bước, đá bay nàng lên không, không chút lưu tình.
"A. . . Ai giết hắn dùm ta với? !" Cô gái tóc bạc kêu to, lại lần nữa nhận lấy nhục nhã, cả người như muốn phát điên, nàng là con cháu của nhân vật có tiếng trong Tiên viện, nào gặp phải đau đớn lớn như vậy chứ, lúc này vừa kinh ngạc giận dữ vừa lại sợ hãi.
Rầm!
Hư không rung động như một cái trống lớn bị người đập trúng, liên tục run rẩy dữ dội, những người chung quanh bị chấn đến mức khí huyết sôi trào, sắp ngất đến nơi.
Là thanh niên tóc tím kia đang ra tay, mới rồi hắn bị Thạch Hạo ném xuống đất và đạp gãy xương mũi, gò má lõm vào, bây giờ khi nghe cô gái kia rít gào thì âm thầm ra tay.
Thanh Hàng Ma xử màu vàng trong tay hắn phát ra vạn luồng ráng lành, ngàn tia chảy xuôi, uy thế bộc phát không gì sánh được, hư không sụp đổ, đập về phía Thạch Hạo.
Không thể nghi ngờ về sự đáng sợ của thanh Hàng Ma xử này, có thể đánh giết Thiên Thần, là một món đại sát khí, cũng có thể nói là thần binh dùng để hàng phục ma quái!
Lấy nó làm trung tâm, gợn sóng kinh người khuếch tán, vật nào tiếp xúc với nó cũng đều bị đánh nát, vô cùng kinh người.
Cách đó không xa có mấy người thảm thiết k** r*n, họ bị gợn sóng màu tím phát ra từ Hàng Ma xử quét trúng, thần quang khuấy động, lập tức bị đánh bay ngược ra ngoài và phun đầy máu tươi, suýt nữa chết đi.
Nhưng mà, Thạch Hạo đứng giữa chiến trường lại bình yên vô sự, lù lù bất động nơi đó, hắn được một mảnh thần hà bao phủ tựa như tắm rửa trong tiên quang.
Dáng vẻ hắn trang nghiêm, hai mắt thâm thúy đột nhiên xoay người, nhìn về phía tên thanh niên và nói: "Không nhớ gì hết à!"
Rất nhiều người chấn động trong lòng, hắn lại không chút tổn hại dưới đòn đánh này, không có bất cứ khác thường nào, thực sự làm cho các cường giả khác phải kinh sợ.
"Là Động Thiên duy nhất sao? !" Có người thất thanh la lên, mọi người trong Thư viện Thiên Thần đã từng nghe qua bản lĩnh của hắn, biết hắn đột phá cực cảnh, mở ra Động Thiên có một không hai!
Động Thiên phát sáng như một vầng mặt trời rưc rỡ treo cao, bảo vệ Thạch Hạo ở trung ương, vạn pháp bất xâm, mặc cho thanh Hàng Ma xử kia đè xuống cỡ nào thì căn bản cũng không thể gây tổn thương cho hắn mảy may.
"Ầm!"
Thạch Hạo giẫm mạnh chân, thanh niên tóc tím kia hét to, căn bản không tránh né được. Lúc nãy hắn chỉ gắng gượng vươn mình để vung Hàng Ma xử lên nên hiện tại nhận lấy một cước đạp xuống.
"Phụt!"
Hắn phun ra đầy máu, bàn chân ấy dường như một ngọn núi lớn đè xuống, không còn chỗ để tránh, nó còn mang theo khí tức của đại Đạo khiến hắn nghẹt thở!