Quần hùng tập trung, tinh anh hai viện đã đến Thư viện Thiên Thần giao lưu, hay đúng hơn là luận bàn!
Đương nhiên, đây cũng là thủ đoạn để hai viện chọn lựa những người xuất sắc trong Thư viện Thiên Thần, mang đi những người mạnh nhất, có năng lực cao nhất, tuyển lựa đệ tử thiên tài nhất.
"Người hai viện lại đến nhanh như vậy, chờ mong thật nghen, nếu như lần này là để chọn môn đồ thì chúng ta nhất định phải cố gắng biểu hiện!"
"Hi vọng ta có thể thuận lợi thông qua, trúng cử Tiên viện!"
Toàn bộ Thư viện Thiên Thần đều xôn xao, một vài học sinh cực kỳ ao ước, đều đang sôi nổi chuyện trò, tất cả mọi người đều biết kỳ ngộ đã đến.
Trước đó rất lâu, các trưởng lão đã tuyến bố những người tài ba trong số họ nên tiến vào hai viện, ở đó được đào tạo sâu chuyên sâu hơn, cuối cùng trở thành đệ tử của một đám lão quái vật.
Thư viện Thiên Thần tuy tốt thế nhưng so ra vẫn còn kém hai viện một chút.
Tiên viện chuyên tu Cổ pháp Tiên đạo, có điển tịch tuyệt thế, còn có bảo chủng vô thượng, hơn nữa lại nắm giữ hoàn cảnh tương tự như Tiên cổ, là vùng đất an lành thích hợp cho việc tu tiên nhất.
Thánh viện thì lại hội tụ thiên kiêu của mỗi thời đại, những người đã đi tới đỉnh cao nhất của con đường Đương Thế pháp và tiếp tục cố gắng tiến lên một bước, siêu thoát ra ngoài, sáng tạo nên pháp môn vô thượng.
"Coi như cũng không tới chậm, những đệ tử kia còn chưa dung hợp hạt giống đấy chứ?" Một lão quái vật của Tiên viện cười híp mắt, đang trò chuyện cùng trưởng lão của Thư viện Thiên Thần bên trong một tòa cung điện.
Nhóm Tiên viện rời khỏi Giới phần sau Thư viện Thiên Thần một chút, sau khi trở về và biết được người của Thư viện Thiên Thần cũng đã trở lại thì lập tức sai người đến tìm hiểu.
"Không muộn, một nhóm người mạnh nhất đều chưa dung hợp đạo chủng, đang chờ cơ duyên cuối cùng." Nhị trưởng lão cười ha ha đáp lại.
Đúng như suy đoán của hắn, Tiên viện chắc chắn còn lưu giữ cổ chủng vô thượng, đó là cơ duyên lớn, là cơ hội cho mấy người như Thạch Hạo, Lục Đà!
"Vậy thì tốt, chứ không nếu có nhân tài nào đó bỏ qua tiên chủng thì thật sự quá tiếc nuối." Lão quái vật của Tiên viện cười nói.
"Có mấy hạt giống mạnh nhất?" Một vị trưởng lão của Thư viện Thiên Thần hỏi, đây là vấn đề bọn họ rất quan tâm, c*̃ng có thể dựa vào cái này để hiểu thêm một bậc về thực lực của Tiên viện.
"Sẽ không khiến người ta thất vọng, trong động phủ Tiên gia ở trên một kỷ nguyên đào được không chỉ một hạt, có điều là còn cần chăm sóc nữa." Một lão quái vật nói, tóc lão trắng phơ nhưng lập loè ánh vàng nhàn nhạt, tuy tuổi đã cao thế nhưng tinh lực rất dồi dào, mắt thần như điện.
"Hả?" Nhị trưởng lão có chút bất ngờ, buông chén trà trong tay xuống, cảm thấy sự tình không đơn giản như vậy.
"Cần phải chăm sóc như thế nào?" Một vị trưởng lão khác của Thư viện Thiên Thần hỏi.
"Cần tưới một ít bảo huyết để chăm bón, lúc đó mới có thể giúp chúng lần nữa tỏa ra hào quang sáng rực như ngày xưa, trở thành hạt giống hoàn mỹ nhất trên thế gian này!" Lão quái vật kia nói.
Tất cả mọi người đều sững sờ, sự tình quả nhiên không đơn giản, người của Tiên viện không phải đến để đưa đạo chủng mạnh nhất mà là mang theo mục đích khác.