Giới phần, tàn tạ thê lương.
Rất nhiều ngôi sao điêu tàn sứt mẻ không thể tả, còn có vô biên vô tận đại lục bên trong rất nhiều thế giới tựa như từng chịu phải sự xung kích đầy mãnh liệt khiến nó thủng trăm ngàn lỗ.
Tốc độ của chiến hạm màu bạc cực kỳ nhanh, xuyên qua những vùng đất cổ xưa tả tơi, lướt qua những khu vực sương mù tối tăm, nhìn thấy rất nhiều thi hài nằm dày đặc trong hư không, mọi người cứ tiếp tục con đường trở về.
"Ầm!"
Đột nhiên có một bàn tay chém xuống, nó mang theo bóng tối vô tận, rất nhiều ngôi sao lớn rì rào run rẩy theo sự chuyển động của bàn tay ấy!
Bàn tay lớn đen kịt như mực bao trùm cả bầu trời, ép thẳng về phía chiến hạm màu bạc, xuất thủ dứt khoát khiến những ngôi sao chung quanh lờ mờ và nổ tung, cảnh tượng khủng khiếp đáng sợ.
"Không xong, có người tấn công!" Đừng nói là học sinh của Thư viện Thiên Thần, ngay cả các trưởng lão đều lớn tiếng hét lên, loại sức mạnh này cùng với cảnh tượng này thật sự quá đáng sợ.
Chuyện này như đẩy người khác vào con đường tuyệt vọng, sức mạnh của một cá nhân quá mức nhỏ bé khi đứng đôi diện với bàn tay lớn này, người nọ tuyệt đối có thể bắt trăng hái sao, kéo mặt trời xuống dưới.
Màu đen của bàn tay nọ tới mức khiếp người, che ngập bầu trời, cứ thế phủ xuống khiến hư không xung quanh không ngừng vỡ nát, những khe lớn đáng sợ lan tràn, đâu đâu cũng có.
Chiến hạm màu bạc lắc lư gần như vỡ vụn đến nơi, nếu không có các loại cốt văn đan xen, có trận pháp mạnh mẽ bảo vệ thì nó đã sớm hóa thành tro tàn rồi.
Đây tuyệt không phải là sức người có thể làm ra, vượt xa tưởng tượng của mọi người.
"Lên!" Nhị trưởng lão quát lớn, đồng thời lấy ra một bức bảo đồ lưu động khí hỗn độn, bùng phát ra ánh sáng ngút trời, nó vút ngang qua hư không ngăn cản bàn tay lớn này lại.
"Ầm!"
Bàn tay lớn bị bảo đồ cản lại thì ánh sáng hỗn độn tung toé khắp nơi, chung quanh, những ngôi sao tàn tạ, những đại lục cổ xưa nổi lơ lửng nhanh chóng rạn nứt, trong tiếng vang ầm ầm thật lớn thì nơi này bị thần quang nhấn chìm.
Đây là một luồng sức mạnh mang tính hủy diệt, khiến chân tay người ta run rẩy, nơm nớp lo sợ.
Mọi người kinh hãi, lúc này đã không nhìn thấy được gì nữa rồi, chiến thuyền phát ra những tiếng kẽo cà kẽo kẹt, lúc nào cũng có thể sẽ nổ tung.
"Tiếc thật!" Lời nói ấy tràn ngập vẻ tiếc nuối, đó là một tồn tại cổ xưa, bàn tay lớn là hình chiếu của hắn, một khi đã không thể tóm được chiến hạm màu bạc kia thì rất khó để công kích ra đòn thứ hai nữa.
Thập Giới đồ chính là bí bảo Tiên đạo, có thể đối kháng với túi Càn Khôn chân chính. Nhị trưởng lão đã mang theo để đề phòng, và nó đã phát huy tác dụng bảo vệ toàn bộ học sinh.
Nếu không, tất cả mọi người trên thuyền đều sẽ chết ở ngay nơi này, suýt nữa bị diệt toàn quân!
Chiến hạm tựa như mũi tên rời khỏi dây cung nhanh chóng đi xa, Nhị trưởng lão thu hồi Thập Giới đồ, vẻ mặt nghiêm túc nhìn về phế tích thiên địa mênh mông phía sau.
"Là người kia!"
Trước kia, lúc bọn họ vừa tiến vào Giới phần thì đã từng nhìn thấy một thân ảnh mơ hồ vô cùng đáng sợ, hắn mang theo ác ý nặng nề, hồi nãy lại ra tay công kích về phía mọi người.
"Hắn đã bị phong ấn rồi, chỉ là hình chiếu hiện ra mà thôi!"
Chỉ là một hình chiếu thôi mà đã có uy lưc đáng sợ như thế, làm người sợ hãi.